Diệp Dịch Lỗi khổ sở nói: "Nhưng mà Ngưng nhi, anh thật sự không muốn như vậy." Anh đi tới bên cạnh cô, bàn tay siết chặt: "Có lẽ dù anh có nói gì thì em cũng cảm thấy đó chỉ là lý do. An Hạnh Nhi ôm chặt ghế sau xe, không làm cho điện thoại bị rơi mắt một lần nữa. “An Hạnh Nhi.” Diệp Thương Ngôn đột nhiên lại gọi cô. “Tôi đây tôi đây.” An Hạnh Nhi vội vàng trả lời, giờ phút này cô cũng sợ hãi bởi vì có nguy hiểm. chương 147: ngẢ bÀi tÌnh cẢm giỮa diỆp thƯƠng ngÔn vÀ an hẠnh nhi; chương 148: cÔ chỦ an, hÔn tÔi! chương 149: tỎ tÌnh: an hẠnh nhi, tÔi thÍch em! chương 150: diỆp thƯƠng ngÔn ngƯỜi ĐÀn Ông chÓ chẾt nÀy; chương 151: ĐỠ diỆp thƯƠng ngÔn Đi toilet Băng Ngưng và Diệp Dịch Lỗi chuyển vào căn hộ của Diệp Dịch Lỗi. Diệp Thiệu Kỳ vẫn không tỉnh, Lưu Duệ Hàng không đành lòng nhìn mẹ mình cứ như vậy mà chết, cho nên tiếp tục thay đổi ở bệnh viện để điều trị. An Hạnh Nhi nhìn điện thoại, vẫn có hơi sững người. Giọng nói vừa rồi của Diệp Thương Ngôn, rõ ràng có chút! bất lực. An Hạnh Nhi cũng không để bản thân suy nghĩ nhiều. Dù sao. Theo cô thấy, người đàn ông từng vui đùa qua vô số phụ nữ như Diệp Thương Ngôn, khiến Diệp Dịch Lỗi có chút chậm chạp tiến lên. Đột nhiên anh xuất hiện làm Lăng Vĩ Luân và Verney đều nhìn anh một cách kì lạ, giống như anh là một vị khách không mời mà đến. “Ngưng nhi! Anh ta là ai?” Diệp Dịch Lỗi mở miệng hỏi. 60wo8I. ********** CHƯƠNG 153 DIỆP THƯƠNG NGÔN, CÁCH XA TÔI RA MỘT CHÚT Không gian ngột ngạt. An Hạnh Nhi cử động cánh môi. Cô nói “Diệp Thương Ngôn, tối ngày hôm qua tôi đã nói cho tôi chút thời gian, bây giờ tôi rất khó chấp. nhận anh.” Diệp Thương Ngôn cứ nhìn cô như thế. Có nhiều khi, An Hạnh Nhi thật sự nhìn không rõ anh đang sướng vui giận buồn, tâm trạng của anh có đôi khi che giấu đến nỗi cô cũng cảm thấy nó kinh khủng. Cho nên cô không biết sau khi cô nói lời đó xong, rốt cuộc có phải cô đã chọc giận anh rồi không. Cô chỉ là cảm thấy trong lòng bắt an. Bởi vì tối ngày hôm qua, Diệp Thương Ngôn đã nói là sẽ đợi cô. Nhưng mà. Cô thật sự không thể đảm bảo sự chờ đợi của anh sẽ có kết quả. Cô tình nguyện anh vẫn là người của trước kia, không cần vì cô mà thay đổi bất cứ chuyện gì. Cho nên lúc cô ngăn cản Diệp Thương Ngôn và Đồng Vận Khiết thân mật với nhau, cô đã hối hận rồi. Hồi hận muốn bù đắp, cô không hiểu sao dường như lời mình nói ra lại làm tổn thương tới anh. Nói thật thì cô chưa từng mâu thuẫn vì một người đàn ông như thế. Cho dù trước đó cô rất yêu Cố Quân Tường, cũng thật sự đối xử với anh ta thật lòng, thật lòng giao mình cho người đàn ông đó mà cô không lo lắng nhiều như thế. Bây giờ đối với Diệp Thương Ngôn, ngay cả chính cô cũng không biết rốt cuộc là cô nên dùng phương thức như thế nào. Cô chỉ có thể nói cho anh biết suy nghĩ chân thật trong lòng mình “Đối với rất nhiều thứ bên ngoài, tôi đã trải nghiệm quá nhiều từ Cố Quân Tường, những thứ đó đề cho tôi cảm thấy đời trước tôi sống quá ngu ngốc, tôi thật sự rất sợ sẽ dẫm lên vét xe đổ.” Đúng vậy. Bởi vì rất sợ, cho nên không dám chấp nhận. Cũng không dễ dàng chấp nhận. “Diệp Thương Ngôn, có lẽ là tôi có hơi ích kỉ, đối xử với anh không công bằng, nhưng mà bây giờ tôi không có biện pháp nào để trái tim của mình mở ra một bước, cho nên tôi hi vọng là anh có thể… cách xa tôi ra một chút.” An Hạnh Nhi nói từng câu từng chữ. Nói ra rồi, thật ra trong lòng của cô có một loại cảm giác khó mà diễn tả thành lời. Giống như là… trái tim bị chèn ép nặng nề. Có hơi thở không nỗi. “Bao xa?” Diệp Thương Ngôn hỏi lại. An Hạnh Nhi khẽ giật mình. “Không lên giường với em? Không hôn em? Hay là nói ngay cả tay cũng không thể nắm? Hay là không có chuyện gì cần thiết thì chúng ta không cần phải gặp mặt nhau.” Diệp Thương Ngôn hỏi cô, đúng là dùng giọng điệu rất bình thường mà hỏi cô. An Hạnh Nhi khẽ cắn cắn môi. “An Hạnh Nhị, tôi cho em thời gian là để em thử tìm hiểu tôi, mà không phải là để em… càng chạy càng xa.” Diệp Thương Ngôn nhìn cô, nói một cách sâu sắc. “Chúng ta bèo nước gặp nhau, tôi không tin cái gọi là vừa gặp đã yêu.” An Hạnh Nhi nói thẳng. Cô không tin là hai người không có liên quan gì tới nhau đột nhiên gặp nhau, đột nhiên có thể yêu nhau. “Cho nên tôi mới nói cho em thời gian cho em tin tưởng tôi.” Giọng điệu của Diệp Thương Ngôn rất kiên định. Lúc này, dường như An Hạnh Nhi phát hiện ra cái gì đó. Cô phát hiện. Diệp Thương Ngôn nói là để cô tin tưởng anh, anh thật sự đối với cô là vừa gặp đã yêu. Chuyện này xảy ra khi nào chứ? Lúc bị đụng xe trên núi Thanh Ninh, vừa gặp đã yêu hả? Nhưng mà lúc đó cô rõ ràng không nhìn thấy Diệp Thương Ngôn dao động cảm xúc. Rõ ràng là không hề biểu hiện ra một tia tình cảm. Trong trí nhớ của cô, anh thậm chí còn bày ra bộ dạng không kiên nhẫn với cô. Cho nên là… Rốt cuộc là người đàn ông này đang che giấu cái gì. Đến cùng, dưới gương mặt tuyệt mỹ của anh đang ẩn giấu bao nhiêu bí mật không thể nói ra. Mà một người đàn ông có bụng dạ thâm sâu như thế. . Ngôn Tình Tổng TàiSao cô lại có thể không hề kiêng kị cái gì mà phó thác mình cho anh. Cô thừa nhận cô ích kỷ. Nhưng mà cô thật sự không có lựa chọn nào khác. Vì cô không thể thất bại. Ông trời không có khả năng cho cô có cơ hội sống lại một lần nữa. Đột nhiên không gian trở nên yên tĩnh. Lúc cửa phòng bị người ta đầy ra, bầu không khí đã được làm dịu. Vân Vũ Phương vội vàng đi vào, mang theo giọng nói vội vã quan tâm “Ngôn, con sao rồi? Tại sao con lại không cẩn thận để xảy ra tai nạn giao thông nghiêm trọng như vậy hả, nếu không phải hồi sáng này. Tần Thạc nói cho Thương Hải biết, mẹ cũng không biết là tối hôm qua con bị thương nhiều như thế.” Lúc này, An Hạnh Nhi đang từ từ điều chỉnh lại cảm xúc của mình. “Con không có sao hết.” Diệp Thương Ngôn thờ ơ nói, giọng nói cũng đã khôi phục lại bình thường. “Làm sao không có chuyện gì được chứ, không có chuyện gì mà con có thể nằm bệnh viện hả?” “Lúc nãy bác sĩ nói là con có thể xuất viện.” “Thật hả?” Dường như là Vân Vũ Phương không tin cho lắm. Lúc này, đi theo Vân Vũ Phương còn có Diệp Thiện Nhân và Diệp Thương Hải. Diệp Thiện Nhân cũng không yên lòng “Con đừng có cậy mạnh!” “Bác sĩ đã nói là không có chuyện gì rồi, về nhà điều dưỡng là được.” An Hạnh Nhi vội vàng mở miệng nói. Diệp Thiện Nhân nghe thấy An Hạnh Nhi nói như vậy thì lập tức tin tưởng. Ông nói với Diệp Thương Ngôn “Nếu như đã cần điều dưỡng, vậy thì về nhà điều dưỡng đi, ở trong nhà có nhiều người giúp việc, ba và mẹ con, còn có anh trai chị dâu con ở đó, có cái gì không tiện thì còn có thể giúp đỡ cho con một tay.” “Không cần đâu, chú Trung có thể chăm sóc cho con.” Diệp Thương Ngôn trực tiếp từ chối. “Kêu con về nhà khó như vậy hả.” Diệp Thiện Nhân bát đắc dĩ thở dài. Cũng chỉ có thể thở dài. Thậm chí, An Hạnh Nhi cảm thấy người nhà họ Diệp rất cưng chiều Diệp Thương Ngôn, anh muốn nói cái gì thì nói cái đó, trên cơ bản cũng sẽ không lấy thân phận người lớn mà yêu cầu anh. So với việc nói là cưng chiều, chẳng bằng nói là tôn trọng. Dường như là người nhà họ Diệp đối xử với Diệp Thương Ngôn với một thái độ khác biệt. “Đúng rồi, mọi người có mang quần áo đến cho con không?” Diệp Thương Ngôn hỏi, anh cũng di chuyển chủ đề về nhà. Ngày hôm qua trước khi anh ngủ anh đã gửi tin nhắn qua cho Tần Thạc, kêu sáng ngày hôm nay anh ta mang một bộ quần áo tới cho anh và An Hạnh Nhị, lúc này Tần Thạc lại không đến đây, chắc có lẽ là ba mẹ của anh mang đến cho anh. Thật ra thì Tần Thạc trông có vẻ như cà lơ phất phơ, nhưng mà làm việc cũng rất đáng tin cậy. Chuyện gì mà giao cho anh ta, từ xưa đến nay sẽ không quên. “Có mang theo có mang theo.” Vân Vũ Phương vội vàng nói “Tần Thạc nói là hôm nay thằng bé có chút việc không thể đến đây, cho nên hồi sáng này nó đã kêu Thương Hải mang quần áo đến cho con, nếu không thì ba mẹ thật sự không biết là con xảy ra tai nạn giao thông.” Lúc này, Diệp Thương Hải vội vàng đưa cái túi quần áo ra “Tùy tiện lấy hai bộ quần áo ở trong phòng của em, hai đứa ráng chịu mặc vào một chút nha.” “Em cảm ơn.” An Hạnh Nhi nhận lấy, khách khí nói. “Không cần phải cảm ơn.” Diệp Thương Hải mỉm cười, lúc này anh ta lại nói với ba mẹ của mình “Chúng ta đi ra ngoài chờ hai đứa nó thôi.” Nói xong. Diệp Thương Hải, Vân Vũ Phương cùng với Diệp Thiện Nhân đi ra khỏi phòng bệnh. An Hạnh Nhi nhìn bóng lưng của Diệp Thương Hải. Cô có thể cảm nhận được sự thân thiện của Diệp Thương Hải, cũng có thể cảm nhận được điều kiện các phương tiện khác của Diệp Thương Hải cũng không tệ. Hẹn hò với Đồng Vận Khiết, đúng là sỉ nhục mà. Cô ngoái đầu lại nhìn. Lúc này, cô nhìn thấy Hồ Phong vẫn đang đứng ngoài ban công. Rõ ràng là Hồ Phong cũng đã nhìn thấy ánh mắt của An Hạnh Nhi, anh ta vội vàng bước tới từ ban công. An Hạnh Nhi nói “Anh ra ngoài một chút đi, chúng tôi cần phải thay quần áo.” “Vâng…” “Hồ Phong.” Diệp Thương Ngôn đột nhiên gọi anh ta. “Dạ, anh Diệp.” “Thay quần áo giúp tôi.” Diệp Thương Ngôn ra lệnh. An Hạnh Nhi nhìn anh. Diệp Thương Ngôn mặt không đổi sắc, trông có vẻ như rất bình thường. An Hạnh Nhi mắp máy môi, cũng giả vờ như không nhìn thấy anh đang rất giận. Cô tìm quần áo của mình từ trong túi, trực tiếp đi vào trong phòng tắm. Ở sau lưng, Diệp Thương Ngôn nhìn bóng lưng của An Hạnh Nhi. Người phụ nữ không có lương tâm này, đúng là một lời nói khách sáo cũng không chịu nói! Nụ hôn của Diệp Thương Ngôn khác xa nụ hôn của An Hạnh vừa bá đạo, mạnh mẽ và đầy tính xâm nụ hôn của anh, cô chỉ có thể đầu hàng, không thể phản bị anh hôn đến hít thở không tay ôm cổ anh ngày càng chặt nhiên, đầu óc trở nên trống rỗng, dưới hơi thở của anh, cô quên hết mọi thứ xung quanh Thạc đang giờ rốt cuộc anh ta nên đi, hay ở lại, hay là đi đây? Anh ta lại nhìn Đồng Vận cô ta nắm chặt nắm mặt vô cùng dữ sự giống như muốn xông lên giết chết đôi nam nữ đê tiện trước Thạc đoán, trong mắt Đồng Vận Khiết, Diệp Thương Ngôn và An Hạnh Nhi chính là đôi nam nữ đê ta có chút thông cảm cho Đồng Vận Vận Khiết đã đánh đổi rất nhiều vì Diệp Thương năm như vậy, cô ta làm tất cả những điều điên rồ vì Diệp Thương Ngôn, nhưng cuối cùng vẫn… bị người phụ nữ khác giật sự. Rất khó để chấp ta thấy Đồng Vận Khiết hung ác nhìn bọn họ, sau đó cô ta xoay người rời cần nghĩ cũng Vận Khiết rất ghét An Hạnh chiến giữa hai người phụ nữ này hiển nhiên sẽ không thể vãn Thạc nhìn thấy Đồng Vận Khiết rời ta cũng bỏ sao thì ăn quá nhiều thức ăn chó sợ sẽ khó ta phải cũng nên đến lúc nên yêu đương rồi không? Mà không chỉ giới hạn trong việc vận động trên người đều đi Thương Ngôn mới từ từ buông An Hạnh Nhi đôi môi An Hạnh Nhi bị anh làm cho sưng tấy của phụ nữ này sao mềm mại thế nhỉ? Hôn như vậy, sưng lên cũng rất đẹp hay ho, anh lại muốn… “Diệp Thương Ngôn.” An Hạnh Nhi che miệng mình môi, đều là xúc cảm của Diệp Thương Ngôn.“Đừng có hôn tôi mãi thế chứ.” An Hạnh Nhi chống cự.“Tôi cũng có thể làm tình với em.” Diệp Thương Ngôn Hạnh Nhi trợn tròn tên lưu manh biết ngay mà, mới cho tí phẩm màu mà anh đã định mở nhà máy nhuộm rồi.“Hơn nữa, không phải Cô chủ An chủ động trước sao?” “Tôi làm vậy làm vì…” An Hạnh Nhi có chút bực bội.“Vi sao?” “Để tránh cho Cố Quân Tường nhìn thầy rồi cười nhạo tôi!” An Hạnh Nhi lớn tiếng nói, cô cũng biết mọi người đã rời đi hết rồi, cho nên mới không cố ky nói ra.“Không phải.” Diệp Thương Ngôn trực tiếp phủ nhận đáp án này của Hạnh Nhi nhíu mày “Là em, gặp sắc nảy lòng tham.” Diệp Thương Ngôn nói ra, sắc mặt An Hạnh Nhi đột nhiên đỏ như bị ai đó nói trúng tim đen, thật xấu hỗ như vừa nãy thật sự bị anh hấp dẫn chàng này cũng quá tự tin có thể nói ra cậu này một cách tự nhiên như vậy không thấy xấu hổ sao? “Cô chủ An gặp sắc nảy lòng tham với tôi…” Diệp Thương Ngôn cả ánh mắt cũng mang theo ý Hạnh Nhi thật sự khó tưởng tượng được sau khi thật sự đã chạm vào Diệp Thương Ngôn, cô có thể nhìn thầy ánh sáng lấp lánh trong mắt Diệp Thương trước cô gặp Diệp Thương Ngôn máy lần, nhưng lại cảm thấy trong mắt của người đàn ông này không có một chút ánh là kiểu mơ màng và vô có sự nghiệp đáng ngưỡng mộ, hay khi gặp thuận lợi hay thất bại thì đôi mắt của Diệp Thương Ngôn vẫn luôn sâu thẳm như biển cả, không có một chút gợn sóng, ảm đảm và lạnh đối không mắt đẹp như lúc những vì sao bao trầm mê trong đôi mắt của anh, không thể thoát ra được.“Còn tôi có ý với Cô chủ An đã lâu.” Diệp Thương Ngôn khẽ nói ấm áp văng vẳng bên tim An Hạnh loạn xa, không theo quy khó để xem nhẹ khó để lừa gạt bản thân, thỉnh thoảng trái tim sẽ bị loạn đang sự tấn công của Diệp Thương Ngôn, cô rốt cuộc còn có thể kìm lòng được bao lâu nữa? Tuyến phòng thủ cuộc có thể kéo dài bao lâu? Người đàn ông như cây thuốc phiện, khó mà cưỡng lại sự cám dỗ, như chất độc ăn sâu vào tận xương tủy, vô vọng cứu chữa.“Cô An.” Phía nhiên có một giọng nói kính cần vang Hạnh Nhi tỉnh táo gắng để mình bình tĩnh gắng đưa nhịp tim hoang dã trở lại ổn quay đầu lại, nhìn nhân viên mặc đồng phục của Selena.“Cô hãy đến sân khấu đi ạ.” Nhân viên nhắc mắt An Hạnh Nhi chọt híp nay, không ngờ, lại không có sóng gió đây, đương nhiên phải đi làm việc rồi.“Được.” An Hạnh Nhi viên lịch sự rời đi Hạnh Nhi xoay người định rời đi.“Cho nên, em cứ như vậy định bỏ rơi tôi.” Diệp Thương Ngôn ở đằng sau chất vấn Hạnh Nhi dừng lại “Có thể đến đây ăn vụng, nhưng không thể… tự mình quay về hả?” “…” Đôi mắt nào thấy anh ăn vụng Hạnh Nhi để lại một câu sau đó sải chân lớn rời nữa đã khi Diệp Thương Ngôn nói mấy lời âu yếm với vẫn dính như keo dính chuột với người phụ nữ khác. An Hạnh Nhi nén khi cô cảm thấy Diệp Thương Ngôn không trong tích tắc, cô sẽ nhớ đến bản chất cặn bã của anh! Một người đàn ông như Diệp Thương Ngôn… không thuộc về bất kỳ người phụ nữ nào Hạnh Nhi trở lại đại bước về chỗ của Vận Khiết lại không chịu chỉ không ngồi vào vị trí của Diệp Thương là, vị trí bên cạnh An Hạnh đích đương nhiên là muốn ngăn cách An Hạnh Nhi và Diệp Thương Ngôn Hạnh Nhi tức giận ngồi vào vị trí của sẽ không ngu ngốc đến mức xảy ra mâu thuẫn với Đồng Vận Khiết trước mặt nhiều người như khi cô ngồi Vận Khiết cười cô im lặng, Đồng Vận Khiết khit mũi coi ta nói “Không phải tính chiếm hữu rất mạnh sao?” Cô ta đang mỉa mai chuyện An Hạnh Nhi vừa làm với Diệp Thương Hạnh Nhi vẫn nhìn chằm chằm vào sân khấu chữ T, không thèm nhìn Đồng Vận ta nói “Tôi không bao giờ lãng phí thời gian của mình vào những việc không quan sao thì, cho dù cô có ngồi bên cạnh Diệp Thương Ngôn thì trong mắt anh ấy, cũng sẽ không có cô đâu.” Đồng Vận Khiết lạnh lùng nhìn An Hạnh những từ ngữ ngạo mạn đầy càn rỡ của cô ta, giống như cô ta không kìm được muốn xé xát cô ta hung dữ nói “Đừng nghĩ rằng bây giờ quyến rũ được Diệp Thương Ngôn nên tỏ ra đắc đừng quên, trong sự nghiệp, bây giờ cô đã hoàn toàn thất bại dưới tay tôi rồi.” An Hạnh Nhi thật sự không biết Đồng Vận Khiết lấy tự tin ở đâu mà cảm thấy sự nghiệp mình thất bại thảm hại nữa.“Đừng tưởng rằng tôi không biết hôm nay cô đến đây làm gì!” Đồng Vận Khiết lạnh lùng nói “Không phải đến đây để tìm cơ hội đàm phán hợp đồng với Selena tắc của Selena là một trung tâm thương mại một thành phố, cho dù Selena muốn hợp tác thì cũng sẽ hợp tác với tôi, không đến lượt cô đâu!” An Hạnh Nhi thờ ơ trước sự mỉa mai của Đồng Vận Khiết.“An Hạnh Nhi, giữa tình yêu và sự nghiệp không thể có cả hai.” Lúc này Đồng Vận Khiết dường như đột nhiên trở nên nghiêm túc “Nếu như cô từ bỏ Diệp Thương Ngôn, tôi sẽ giúp đỡ cho sự nghiệp của cô.” Con ngươi An Hạnh Nhi khế nhúc này, cô mới quay đầu lại nhìn Đồng Vận nói “Ai đã cho cô can đảm khiến cô nghĩ rằng sự nghiệp của tôi cần cô giúp đỡ vậy hả?”. ********** Lời nói của bác sĩ để tất cả mọi người không khỏi thở một hơi nhẹ nhõm. Cùng lúc đó. Diệp Thương Ngôn được nhân viên y tế đầy ra từ trong phòng phẫu thuật. “Thương Ngôn.” Tần Thạc vội vàng chạy tới. Tất cả mọi người cũng đi theo. “Sao rồi, có nhận ra tôi là ai không? Tôi là ai?” Tần Thạc kích động hỏi Diệp Thương Ngôn. Trên người trên mặt của Diệp Thương Ngôn đều là băng vải, nhìn có chút buồn cười. Anh cứ nhìn Tần Thạc như thế, không có phản ứng. “Không phải là trí thông minh của cậu xảy ra vấn đề rồi đó chứ?” Tần Thạc thấy Diệp Thương Ngôn không trả lời mình, anh ta liền trở nên căng thẳng. Diệp Thương Ngôn dứt khoát nhắm mắt lại. “Bác sĩ, bác sĩ, có phải là cậu ấy bị choáng rồi không?” Tần Thạc kéo bác sĩ ở bên cạnh, vội vàng hỏi. Bác sĩ bị Tần Thạc kêu như vậy thì cũng bắt đầu hoài nghi chẩn đoán của mình. Lúc ông ta muốn đi qua tiến hành kiểm tra cho Diệp Thương Ngôn. “Không cần đâu, tôi rất ổn.” Diệp Thương Ngôn mở miệng, giọng nói tỉnh táo đến khó tin. *… Thương Ngôn, anh không bị ngốc hả, anh không ngốc thì tại sao lại không nói chuyện?” Tần Thạc mang theo chất giọng oán trách. “Không muốn nói.” “Tại sao lại không muốn nói, có phải vì cảm thấy không thoải mái ở đâu không hả? Anh không thoải mái ở đâu thì anh phải nói ra, anh chịu đựng như vậy, nếu như xảy ra vấn đề gì lớn thì sao đây? Anh đừng có cuồng sĩ diện nữa…” “Được rồi.” Tiêu Việt Duệ đều đã không nhìn được nữa “Người nào không biết còn tưởng là Thương Ngôn là vợ của cậu đó, yên tĩnh một chút đi.” “phắc diu, tôi là thẳng nam mà, thẳng nam.” Tần Thạc cạn lời. Ai là vợ của ai chứ. Nhưng mà lúc này tất cả mọi người đều nhìn thoáng qua An Hạnh Nhi. So với Tần Thạc, đúng là An Hạnh Nhi tỉnh táo hơn nhiều. Đúng vậy, cô mới chính là vợ của Diệp Thương Ngôn. Đúng là Diệp Thương Ngôn cũng bởi vì cô mới bị thương. Đúng là người nên kích động nhất hẳn phải là cô. “Trước tiên chúng ta đưa bệnh nhân đến phòng bệnh đi.” Dường như là nhân viên y tế cũng không nhìn nổi nữa, vội vàng nhắc nhở. Cũng hóa giải khoảnh khắc xấu hỗ cho An Hạnh Nhi. Chính là… Ở trước mặt bạn bè của Diệp Thương Ngôn, cuối cùng cô cũng có chút không còn mặt mũi. Tất cả mọi người đều đi theo nhân viên y tế đi vào trong phòng bệnh vip. Nhân viên y tế chăm sóc cho Diệp Thương Ngôn thỏa đáng, sau đó lại dặn dò rất nhiều thứ rồi mới rời khỏi. Sau khi đi khỏi, Tần Thạc vẫn không thể tỉnh táo được nửa điểm, vẫn cứ luôn hỏi han anh, cứ ở bên cạnh Diệp Thương Ngôn, cứ như là sợ anh đột nhiên chết đi. Nếu như không phải biết Diệp Thương Ngôn không phải là người đồng tính, An Hạnh Nhi cũng sẽ nghi ngờ bọn họ có một chân với nhau. Chỉ là. Tình cảm giữa Diệp Thương Ngôn và Tần Thạc tốt đến vậy à? Cô cho rằng bọn họ chỉ là bạn nhậu. Sống phóng túng, việc ác bắt tận. Cô chưa từng nghĩ tới tình cảm của bọn họ lại thân thiết như thế. “Hạnh Nhi.” Tiêu Việt Duệ đứng ở bên cạnh đột nhiên lại gọi cô. An Hạnh Nhi ngoái nhìn. Bắt đầu kể từ khi bước vào trong phòng bệnh, đều là Tần Thạc ở bên cạnh với Diệp Thương Ngôn, dường như là những người khác vẫn luôn giữ vững một chút khoảng cách, ngay cả cô cũng như vậy. Thật ra là không phải cô không muốn đến đó quan tâm Diệp Thương Ngôn, nhưng cô lại không biết mở miệng như thế nào. Dù sao thì lúc nãy bọn họ mới cãi nhau. “Cô ra đây với tôi một chút đi.” Tiêu Việt Duệ nhẹ giọng nói. An Hạnh Nhi lại nhìn Diệp Thương Ngôn rồi sau đó ra ngoài với Tiêu Việt Duệ. Lúc đi khỏi, rõ ràng là người đàn ông trên giường bệnh nhìn thoáng qua cô. Bên ngoài phòng bệnh. Trên hành lang yên ắng. Tiêu Việt Duệ nói thẳng “Lúc nãy tôi còn chưa nói xong, bây giờ tôi nói tiếp.” “Được, anh cứ nói đi.” An Hạnh Nhi gật đầu. “Tính cách của Tần Thạc là vậy, cô đừng để ở trong lòng, miệng thẳng tâm nhanh, nhưng mà người thì không xấu.” “Tôi biết rồi.” An Hạnh Nhi mỉm cười, biểu thị cô không để ý những lời nói lúc nãy của Tần Thạc. “Nhưng mà những lời Tần Thạc nói là thật, Diệp Thương Ngôn vì cô mà ngay cả mạng sống cũng không cần.” Tiêu Việt Duệ nói từng câu từng chữ. An Hạnh Nhi ngước mắt lên nhìn anh ta, có chút kinh ngạc. Tiêu Việt Duệ nói “Tối nay tôi thất tình, cô cũng biết đó.” An Hạnh Nhi gật đầu. Đương nhiên là cô biết anh ta vẫn còn thích Hạ Tư Tư. “Đương nhiên cũng không tính như là thất tình, chính là… chính là tôi đã đánh giá cao năng lực của mình, thật ra thì tôi không mạnh mẽ như mình đã nghĩ, cho nên tôi không có cách nào thản nhiên đối mặt với tình cảm của Tư Tư và Nhiếp Tử Minh, cho nên đã lựa chọn nửa đường rời đi. Diệp Thương Ngôn và Tần Thạc thấy tôi đi thì cũng đi cùng với tôi, sau đó chúng tôi đến Ngự Càn Vương Triều uống rượu, nửa đường lại nhận được điện thoại của cô.” Tiêu Việt Duệ nói với cô chuyện mà sau khi bọn họ rời khỏi. “Có lẽ là cô không biết khi mà Diệp Thương Ngôn nghe thấy tin tức cô bị đuổi giết, sắc mặt của anh ta trở nên khó coi tới cỡ nào. Nói thật thì Diệp Thương Ngôn không phải là một người dễ dàng nhận phải sự ảnh hưởng, lúc mà giết…” Tiêu Việt Duệ dừng lại một chút “Lúc vô cùng tức giận cũng không nhìn ra được tâm trạng của anh ta, nhưng mà bởi vì cô xảy ra chuyện mà đã làm cho anh ta hoàn toàn không thể kiểm soát, lúc đó tôi với Tần Thạc nhìn thấy mà cả hai đều có một loại ảo giác xảy ra một chuyện vô cùng lớn.” “Nhưng mà tâm trạng của anh ta dường như cũng chỉ có một giây liền biến mát, bắt đầu từ sau đó lại vô cùng tỉnh táo sắp xếp, làm như thế nào để nghĩ cách cứu cô, phải nghĩ ra cách không thể có gì sai sót để cứu cô. Có lẽ là cô cảm thấy anh ta rất lạnh lùng có đúng không, lúc nói chuyện với cô lại không cảm nhận được một chút lo lắng của anh ta đối với cô?” Tiêu Việt Duệ hỏi An Hạnh Nhi. An Hạnh Nhi gật đầu “Đúng vậy.” “Trên thực tế, mỗi lúc mà anh ta trò chuyện với cô, tay cầm điện thoại đều đang phát run, run rẫy không thể kiềm chế, tôi có thể đảm bảo nói cho cô biết lần cuối cùng bàn tay của anh ta bị run là hồi mười năm trước.” “Mười năm trước?” An Hạnh Nhi kinh ngạc. “Đây không phải là trọng điểm.” Tiêu Việt Duệ tóm tắt “Trọng điểm là anh ta thật sự sợ cô chết.” An Hạnh Nhi cắn môi. Dường như là cô… đã cảm nhận được. “Sau khi Diệp Thương Ngôn đã sắp xếp xong xuôi tất cả thì liền trực tiếp điên cuồng lái xe chạy đến chỗ của các người, lúc bắt đầu tôi với Tần Thạc cũng không hiểu tại sao anh ta lại chạy một chiếc xe mà không chở tôi với Tần Thạc đi cùng. Trên đường đi, Tần Thạc mắng chửi có phải là Diệp Thương Ngôn không còn nhân tính, đến lúc Diệp Thương Ngôn xảy ra chuyện rồi tôi mới biết được hóa ra là anh ta đã sớm ôm sự chuẩn bị cứu cô mà hi sinh bản thân, cho nên không muốn liên lụy tôi và Tần Thạc.” An Hạnh Nhi nghe nói như vậy, trái tim lại khó chịu. Cô không ngờ tới, thật sự không ngờ tới là Diệp Thương Ngôn lại đối xử với cô như thế. “Lúc tôi và Tần Thạc chạy đến hiện trường nhìn thấy Diệp Thương Ngôn lái xe điên cuồng tông vào chiếc xe đang chạy về phía cô, chúng tôi đều chắn động bởi vì hành động của anh ta. Tôi biết là anh ta thích cô, nhưng mà không ngờ tới anh ta lại thích cô như thế.” Tiêu Việt Duệ nhìn An Hạnh Nhi “Tôi nhìn vết tích hư hỏng của xe Diệp Thương Ngôn và đối phương, thật sự là không muốn sống mới có thể làm như vậy, liều lĩnh như vậy, dùng tốc độ nhanh như vậy, không hề do dự chút nào, nếu như mà do dự một chút, hoặc là giảm tốc độ một chút thì xe của đối phương sẽ đâm thẳng vào xe của cô, nếu là như thế, người nằm trên giường bệnh cũng không phải là Diệp Thương Ngôn, mà chính là cô.” Thật ra thì An Hạnh Nhi biết chứ. Vào khoảnh khắc mà cô ôm đầu chuẩn bị xong tất cả, cô nghe thấy âm thanh xe va chạm với nhau. Âm thanh đó thật sự làm cho người ta… kinh hồn bạt phía. ********** CHƯƠNG 149 TỎ TÌNH AN HẠNH NHI, TÔI THÍCH EM! An Hạnh Nhi quay lưng với Diệp Thương Ngôn. Cô không thể ôm hy vọng gì về tên này. Lúc nào cũng có thể bị anh làm cho tức chết! Cô cũng không biết Diệp Thương Ngôn nhìn qua từ lúc nào rồi! Đậu xanh! Đột nhiên cảm thấy rất thiệt. Cô tức đùng đùng, đi ngủ. Một câu cũng không muốn nói. Trong phòng bệnh, một khoảng yên tĩnh. Đêm khuya, cũng càng lúc càng muộn. An Hạnh Nhi nằm đó, khi sắp ngủ rồi. Chỉ là bị Diệp Thương Ngôn chọc tức đến mức đau đầu, vẫn đang mơ mơ hồ hồ sắp ngủ. “An Hạnh Nhị, tôi thích em.” Trong phòng bệnh, đột nhiên vang lên giọng nói của Diệp Thương Ngôn. Cơ thể của An Hạnh Nhi cứng đờ. Cô cũng không biết Diệp Thương Ngôn có phải đang nói mơ hay không?! Dù sao bây giờ thật sự rất muộn rồi, hơn nữa hai người cũng đã không nói chuyện trong thời gian dài rồi, theo lý, cũng nên ngủ rồi. Nhưng nghe giọng nói, hình như rất tỉnh táo. Đến cuối cùng, An Hạnh Nhi không có lật người. Lật người lại xác nhận. Bởi vì… mặc kệ là đáp án như nào, cô dường như đều chưa có chuẩn bị tốt tâm lý. Cô chỉ đang nghĩ. Cố Quân Tường đã tốn nhiều tâm tư muốn ly gián tình cảm giữa cô và Diệp Thương Ngôn như vậy, chắc đều không ngờ, hành vi giết cô tối nay của anh ta, không khiến cô chết không nói, ngược lại khiến quan hệ giữa bọn họ càng gần thêm một bước, ít nhất, trong lòng cô là như vậy. Cố Quân Tường quả thật không có ngờ, tối nay muốn giết An Hạnh Nhi, đã thất bại. Lúc này nhận được cuộc gọi, sắc mặt vô cùng khó coi. Tối nay anh ta cố ý thân mật với An Hạnh Nhi một phen, một mặt quả thật là vì để khơi lên mâu thuẫn giữa An Hạnh Nhi và Diệp Thương Ngôn, anh ta sao có thể chấp nhận được, hai người này tương thân tương ái, hai người này cướp mắt tiếng tăm của anh ta, cho nên anh ta muốn ly gián bọn họ. Anh ta rất rõ đàn ông đều có dục vọng chiếm hữu, một khi khiến Diệp Thương Ngôn phát hiện An Hạnh Nhi và anh ta còn có quan hệ không rõ ràng, hai người chắc chắn sẽ sinh ra mâu thuẫn, dù là sinh ra tức tối trong lòng cũng được. Một mặt trước, tự nhiên chính là để che tai mắt của người khác. Cái chết ngoài ý muốn’ một cách bắt ngờ của An Hạnh Nhi sẽ không nghỉ ngờ tới anh ta, dù sao trước khi An Hạnh Nhi xảy ra chuyện, hai người vẫn còn tình bạn, giữa bọn họ tuy không trở thành vợ chồng, nhưng vẫn là bạn bè. Anh ta căn bản không có ngờ sẽ thất bại. Anh ta đã cử ra nhiều người đi giết An Hạnh Nhi như vậy, cuối cùng vậy mà khiến cô may mắn thoát được?! Cô gái này, nên chết từ lâu rồi. Vốn dĩ anh ta còn muốn cho An Hạnh Nhi một cơ hội, để cô chọn rời khỏi Diệp Thương Ngôn quay lại bên anh ta, cho dù ở bên nhau đương nhiên cũng là để lừa gạt tình cảm của cô, anh ta tuyệt đối không thể nảy sinh bất kỳ tình cảm gì với cô gái này, tuy nhiên An Hạnh Nhi không biết tốt xấu vậy mà đã từ chối, từ chối rồi, đối với loại người đối với mình có hại không có lợi này, chỉ có một con đường chết. Tối nay, vốn nên là ngày chết của cô! Cố Quân Tường bỗng ném mạnh chiếc điện thoại xuống sàn, trên sàn vang lên âm thanh kịch liệt, chiếc điện thoại vỡ tan tành! Tóm lại sẽ có một ngày, kết cục của An Hạnh Nhi sẽ giống như chiếc điện thoại của anh ta, thảm không lỡ nhìn! Tiêu Việt Duệ và Tần Thạc cùng rời khỏi phòng bệnh. Tiêu Việt Duệ lái xe, đưa Tần Thạc về trước. Trong xe rất yên tĩnh. Có khi, cũng sẽ bởi vì mọi người đều có tâm sự, mà trở nên trầm mặc. Chiếc xe sang chạy băng băng trên con đường rộng rãi, xung quanh gần như không có xe cộ. Đèn đường hiện rõ sự cô quạnh. “Việt Duệ.” Tần Thạc nhìn ngoài cửa sổ, đột nhiên mở miệng. “Hửm.” “Cậu cảm thấy Ngôn và An Hạnh Nhị, thích hợp không?” Tiêu Việt Duệ khẽ mỉm cười “Anh có khi nào nhìn thấy anh ấy từng đưa ra lựa chọn không lý trí chưa.” “Nhưng tôi cảm thấy, cậu ta và An Hạnh Nhi ở bên nhau không phải là một chuyện lý trí.” “An Hạnh Nhi gia thế hiển hách, anh họ và cô ấy ở bên nhau gọi là thêu hoa trên gắm.” Tiêu Việt Duệ nói thẳng. “Nếu cái cậu ta thật sự xem trọng là lợi ích còn tốt, cái tôi lo lắng chính là cậu ta làm việc theo tình cảm, giống như tối nay. Hơi không chú ý thôi, cái chúng ta nhìn thấy chính là một cỗ thi thể.” Nói rồi, Tần Thạc dường như vẫn có hơi sợ. Tiêu Việt Duệ khẽ lắc đầu “Anh họ rõ hơn bắt kỳ ai, trên người anh ấy gánh vác cái gì.” Phải. Biết rõ bản thân gánh vác rất nhiều chuyện. Nhưng vẫn sẽ vì một cô gái mà không màng tất cả. “Đừng nghĩ nữa, tin anh ấy là được.” Tiêu Việt Duệ ngược lại khá thoải mái, dù sao “An Hạnh Nhi thật sự không tồi.” Tần Thạc đưa mắt nhìn Tiêu Việt Duệ. Dần dần, đưa ra kết luận “Mắt nhìn phụ nữ của cậu, trước nay chưa từng tốt.” “..” Tiêu Việt Duệ ói máu. “Hạ Tư Tư chính là điển hình.” Tần Thạc bồi thêm một đao. Tiêu Việt Duệ thật sự không có lời để đối đáp. Trong chuyện tình cảm, anh ta quả thật là một kẻ thất bại. May mà rất nhanh đã tới biệt thự của Tần Thạc. Tần Thạc xuống xe, Tiêu Việt Duệ lái về trở về. Biệt thự của nhà họ Hạ. Tối nay Nhiếp Tử Minh cầu hôn thành công, ngày cưới chắc sẽ rất nhanh. Rất nhanh, Hạ Tư Tư sẽ chuyển ra khỏi biệt thự của nhà họ Hạ. Chuyển ra thì tốt. Anh ta nhàn nhạt nghĩ, từ từ lái chiếc xe sang vào biệt thự, sau đó xuống xe, đi vào đại sảnh. Lúc này đã rất muộn rồi, trong biệt thự, dưới ánh đèn tối mờ, bốn bề yên tĩnh vô cùng. Anh ta cũng cố gắng khiến động tác của mình thật khẽ, không làm ồn đến bắt kỳ ai, nhưng khi vừa đi lên lầu hai. “ÁI” Một cô gái thét lên. Tiêu Việt Duệ cũng bị dọa giật mình. Anh ta thấy Hạ Tư Tư mặc váy ngủ màu hồng ở trước mặt, đột nhiên xuất hiện ở đây. Sau khi nhìn rõ, mới thôi sửng sốt. “Nửa đêm nửa hôm, anh không ngủ, đột nhiên xuất hiện ở đây làm cái gì?” Giọng điệu của Hạ Tư Tư không tốt. Người dọa người dọa chết người có biết không hả?! “Vừa trở về.” Tiêu Việt Duệ trả lời. “Muộn như vậy mới trở về…” Hạ Tư Tư đánh giá anh ta từ trên xuống dưới “Có bạn gái rồi sao?” Tiêu Việt Duệ không có trả lời. “Sẽ không phải là Cố Bích Trâm chứ?!” Hạ Tư Tư rõ ràng có hơi kích động. Là cảm thấy, nếu thật sự là Cố Bích Trâm thì cô ta thật sự phục rồi. Dù sao trên thế giới này hai người cô ta ghét nhát, hẳn là Tiêu Việt Duệ và Có Bích Trâm. “Cô rất muốn tôi có bạn gái sao?” Tiêu Việt Duệ đột nhiên hỏi cô ta. Hạ Tư Tư sững ra. Anh ta có bạn gái hay không, có liên quan gì tới cô ta chứ. Cô ta không có tò mò quan tâm vấn đề cá nhân của anh ta như vậy. “Không còn sớm nữa, đi ngủ sớm đi.” Tiêu Việt Duệ nhàn nhạt nói. Không có nhận được câu trả lời của Hạ Tư Tư, cũng không nghĩ sẽ nhận được câu trả lời của cô ta. Thật ra không cần câu trả lời của cô ta, anh ta cũng biết, đối với Hạ Tư Tư mà nói, cô ta căn bản không để tâm anh ta sống như nào, cô ta căn bản không thể đi quan tâm vấn đề cá nhân của anh ta. Anh ta đi qua bên cạnh Hạ Tư Tư. “Tôi hy vọng anh, cô độc đến già.” Đằng sau, Hạ Tư Tư đột nhiên mở miệng. Giống như đang trả lời câu hỏi trước của anh ta. Tiêu Việt Duệ mỉm cười. Anh ta biết Hạ Tư Tư là đang nguyễn rủa anh ta, tuyệt đối không phải là có bất kỳ suy nghĩ gì đối với anh ta. Mà lý do anh ta cười chỉ là anh ta rất có khả năng bị Hạ Tư Tư nói trúng rồi. Lúc đó, anh ta cái gì cũng không nói, mà đi như vậy. Hạ Tư Tư nhìn bóng lưng của Tiêu Việt Duệ, nhìn Tiêu Việt Duệ người ngay từ đầu cô ta đã không thích nhưng qua một giây từng động lòng giữa chừng thì đến bây giờ vẫn không thích, trong lòng tự dụng có hơi bực bội. Cô ta không hiểu, cứ ở nước ngoài không tốt sao?! Trở về. Rốt cuộc cho ai ngột ngạt?! Nhiều người thường nghĩ rằng nếu không bon chen trong cuộc sống này thì khó có thể đạt được tham vọng của mình. Điều này đúng nhưng không phải cứ làm thế mới có được hạnh phúc và đó đơn giản chỉ là sự lựa chọn thực tế của mỗi người. Con người có tham vọng, có ước mơ của riêng mình là lẽ đương nhiên, nhưng để đạt được chúng, nhiều khi họ nỗ lực không biết ngừng nghỉ, khổ sở bon chen từng chút một mà quên đi giá những giá trị cốt lõi mà bản thân họ thực sự cần đến. Họ vẫn nghĩ rằng khi họ đạt được những gì mà bản thân kì vọng, họ và những người họ yêu thương sẽ hạnh phúc nhưng sự thật là trong quá trình theo đuổi ước mơ, hạnh phúc đã đã bị bỏ qua một cách vô tình. Và khi nó thực sự tuột khỏi tầm tay thì bạn mới nhận ra thì đã quá muộn. Vì vậy, bạn cần sống chậm lại một chút, sống thật an nhiên và hưởng thụ những niềm vui dung dị của cuộc sống. Dưới đây là các stt, tus, câu nói hay về tình yêu cuộc sống an nhiên hạnh phúc hay bon chen, mệt mỏi; giúp bạn đọc có cái nhìn khách quan hơn và để tự lựa chọn cho mình cách sống phù hợp nhé! Stt, câu nói hay về cuộc sống hạnh phúc, an nhiên Cuộc đời một con người có nhiều dấu mốc quan trọng, liên quan đến cả sinh mệnh bản thân, sự nghiệp, gia đình. Mỗi dấu mốc ấy đều xuất hiện những cánh cửa hạnh phúc chờ họ bước vào. Vì nhiều lí do mà có thể họ chậm một bước và cánh cửa ấy đã đóng lại nhưng đừng vì thế mà tuyệt vọng hay quá sức để mở cho bằng được nó. Điều quan trọng lúc này là bạn cần phải thật bình tĩnh và cho bản thân nghỉ ngơi một thời gian, đi một mình ở nơi đâu đó thật trong lãnh, thoáng mát chẳng hạn. Sự an nhiên khiến bạn thoải mái, khỏe khoắn hơn để tiếp tục bước tiếp trên cuộc đời này. Cuộc đời không hề dễ dàng nhưng cũng chưa bao giờ phức tạp. Bạn suy nghĩ về nó như thế nào thì nó sẽ biểu hiện như thế ấy. Bạn suy nghĩ tích cực, sống một cách đường hoàng, an nhiên, tự do tự tại thì cuộc đời bạn ắt sẽ hưởng phúc bền lâu. Nếu không thể có được hạnh phúc từ một người, hãy tự tạo hạnh phúc cho chính bản thân. Ăn những món mình thích, đến những nơi mình muốn và phải sống một cuộc đời thật an yên. Khi thức dậy vào mỗi buổi sáng, hãy thầm cảm ơn cuộc đời đã cho bạn thêm một ngày để yêu thương. Thật vậy, cuộc đời một người ngắn lắm, hãy sống thật an nhiên và từ từ tận hưởng nó. Bởi khi bạn hãy sống chậm lại và để nó tự diễn ra, bản thân bạn sẽ cảm nhận được những gì chân quý của cuộc đời ban tặng cho bạn. Các bạn thường hay nghe câu Cố quá thành quá cố. Điều gì đã không thể đạt được thì hãy dừng lại và dành thời gian cho thứ khác. Đừng cố gắng quá mà quên đi việc hạnh bản của bản thân mới là quan trọng nhất. Con gái sinh ra là để được bảo bệ, trân trọng và yêu thương. Là con gái thì nhất định phải nhớ kĩ điều này để luôn được hạnh phúc nhé “Tâm an thì mọi chuyện đều an, yêu hay phiền đều từ tâm mà ra. Quá khứ chỉ để ngắm nhìn, còn hiện tại và tương lai mới là để sống và mơ ước”. Cuộc sống có lúc này lúc kia, chẳng bao giờ là toàn niềm vui cũng và cũng sẽ không bao giờ chỉ thấy nỗi buồn. Hãy lạc quan mà sống tiếp bởi vì đời là vậy, khi sóng gió qua đi ta sẽ thấy an yên thật gần. Hạnh phúc thật sự chính là biết rằng” hạnh phúc hay khổ đau, nước mắt hay nụ cười… mọi thứ đều đến và đi rất nhẹ nhàng.” Thế diện đối với nhiều người là vô giá nhưng chính cách nhìn nhận ấy đã vô tình làm con người ta tự làm bản thân thêm mệt mỏi, thêm muộn phiền, thất vọng. Nhiều người cứ quá để tâm đến lời nói, cách nhìn của người khác mà làm tổn thương bản thân bằng cách cố gắng trong vô vọng trở thành những hình mẫu không bao giờ với tới. Vậy tại sao chúng ta lại phải để ý tới cái thể diện vớ vẩn đấy chứ, hạnh phúc của bản thân mới quan trọng cơ mà. Cứ bơ đi mà sống, sống lạc quan, sống an nhiên để được hưởng phúc nhé các bạn. Mỗi sáng thức dậy, bạn lại bắt đầu lặp lại tương đối những việc bạn đã làm vào hôm qua, sự hối hả làm một ngày trôi nhanh hơn đồng nghĩa với sự tận hưởng trở nên ít đi. Cuộc sống cứ thế vận hành nhưng có lẽ bạn chưa thực sự nhận ra giá trị thực sự của cuộc sống ấy. Thật ra điều đó đơn giản lắm, bạn hãy lên dây cót tinh thần vào mỗi buổi sớm bằng cách thầm cảm ơn cuộc đời đã cho bạn thêm một ngày để yêu thương và dần dần bạn sẽ nhận ra giá trị ấy. Nụ cười hồn nhiên như trẻ thơ là nụ cười mà bao nhiêu người khát khao có được. Cuộc đời của mỗi người đều bị chi phối bởi ba dòng thời gian đó là quá khứ, hiện tại và tương lai. Muốn tạo ra nụ cười trẻ thơ thì cần nhất định phải sống ở hiện tại, dù sao quá khứ thì đã qua con tương lại thì vần chưa đến. Tình yêu là thứ không thể đoán trước cũng không thể cố gắng mà có được. Nếu bạn muốn có tình yêu đích thực thì hãy an nhiên mà sống, đối với mọi thứ bằng cách nhìn tích cực, luôn lạc quan, yêu đời, như vậy tình yêu đó sẽ tự tìm đến bạn 😊 Khi bạn thức dậy vào buổi sáng, hãy nghĩ rằng mình còn sống là một đặc ân lớn lao được hít thở, được suy nghĩ, được tận hưởng và được yêu thương. Cuộc sống này ngắn lắm, bạn không thể biết ngày mai có còn được ngắm nhìn cuộc sống tươi đẹp này không. Vì thế hãy sống chậm lại, bình thản hơn, từ từ tận hưởng những gì cuộc sống đem đến cho bản. Hãy để cho tâm hồn được thanh khiết, an nhiên. Người hạnh phúc nhất không nhất thiết phải là người có mọi thứ tốt nhất, mà là người biết tận hưởng và chuyển những gì xảy đến với mình trong cuộc sống một cách tốt nhất. Người hạnh phúc chính là người biết đủ. Mở rộng tấm lòng để đón nhận cuộc sống. Thái độ sống quyết định cuộc đời của bạn và mọi thứ đều có thể bắt đầu lại vào mỗi sớm mai. Sống là phải biết chấp nhận, biết cho qua những gì không đáng lưu tâm. Sống một cách tự do, an nhiên cho đời vui vẻ, việc gì đến thì khắc nó sẽ đến, đừng vội vàng mà nhanh một bước thì chậm cả đời. Ở một thời điểm nào đó, những thứ tốt đẹp, những cơ hội đều rời bỏ qua bạn, rời khỏi bạn. Bạn đau buồn, tuyệt vọng nhưng đó thực chất bởi vì bạn chưa quen đó thôi. Hãy nghỉ ngơi, bình tâm một thời gian để suy nghĩ về những chuyện đã qua và tôi chắc chắn bạn sẽ cho ra một đáp án là “những điều tốt đẹp rời khỏi cuộc đời bạn bởi bạn xứng đáng với những thứ tuyệt vời hơn”. Có những thứ không thế thay đổi được thì bạn tự làm tổn thương bản thân để làm gì. Hãy biết buông bỏ đúng lúc và tiếp tục tiến liên, vì cuộc sống không chờ đợi một ai. Có thể bạn đã nghe qua câu “giấu mình chờ thời” rồi phải không? Ai cũng có quãng nghỉ trong cuộc đời, sống chậm lại một chút không có nghĩa là ta ngừng cố gắng mà đó là để bản thân được nghỉ ngơi để chuẩn bị trỗi dậy mạnh mẽ. Mọi chuyện trên đời đến với bạn đều là bởi một chữ “duyên”, cho nên cứ thản nhiên mà sống với những gì mình đang có. Hãy chân thành và tiếp tục tin tưởng vào cuộc sống. Thay vì mong chờ những thứ bạn nghĩ là nên xảy ra để rồi đua buồn, thất vọng, hãy đơn giản hơn là chấp nhận với những điều đang diễn ra trong cuộc sống thôi nào. Bởi cái gì tự nhiên thì tự nó sẽ khắc được dung nạp con cái gì trái với tự nhiên rồi cuối cùng cũng tan biến. Càng lớn người ta càng đau đầu với cuộc sống bộn bề lo âu về cơm áo gạo tiền. Tôi chỉ ước mơ đơn sơ là giờ có vài trăm tỉ gửi ngân hàng, hàng tháng rút lãi ra ăn uống, mua sắm, thỉnh thoảng đi du lịch vài nơi. Chỉ thế thôi, an phận mà sống, giản dị chân phương, quyết không bon chen với đời. Khi chết đi tôi sẽ để số tiền gốc đó để từ thiện, vậy là kết thúc một cuộc đời an nhiên, vui vẻ😊 Stt, câu nói hay về cuộc sống bon chen, mệt mỏi Cạnh bên một người vô tâm là nước mắt tuôn âm thầm, dù cho đã yêu quá lâu hay đã trở thành một cặp vợ chồng đi chăng nữa thì sự vô tâm luôn là con dao giết chết đi tình yêu. Có rất nhiều trường hợp các cặp đôi thiếu đi sự quan tâm lẫn nhau nhưng vẫn cố sống với nhau, rõ ràng biết đó là ngõ cụt nhưng cũng không muốn quay đầu. Cuộc sống mệt mỏi như vậy hà tất phải cố gắng làm gì nữa? Cuộc sống này bon chen, vội vã đến mức có những khi cảm thấy quá đỗi mệt mỏi, muốn bỏ lại tất cả mọi thứ để có thể đánh một giấc thật say, mơ một giấc mơ thật đẹp và khi tỉnh dậy không phải đau đầu suy nghĩ về những gì đã qua hay những gì sẽ đến. Có thể đối với nhiều người thì cuộc đời này đầy ắp những hối hả, bon chen và nhìn thấy đâu cũng toàn người nhỏ nhen, giả tạo. Có lẽ câu nói này đúng trong nhiều trường hợp bởi con người ta cũng sống vì lợi ích của bản thân, của gia đình họ là chính, không bon chen, không sân si thì không sống tiếp được. Mỗi chúng ta đều có thể tự lựa chọn cách sống cho mình nhưng hãy tôn trọng sự khác biệt. Để lãng quên hay từ bỏ một thứ gì đó là đã rất khó nhưng để bước qua đau thương còn khó hơn. Nhưng một khi đã cố gắng gượng dậy để tiếp tục sống sẽ mài dũa nên một tâm hồn cứng cỏi, chai sạn hơn với đời. Quá trình cố gắng đó là cả một sự vượt cạn tuyệt vời nhưng trong thâm tâm, ta vẫn cứ mệt mỏi, đau thương. Con gái sinh ra là để được yêu thương vì vậy các cô gái đừng lúc nào cũng gồng mình lên để chịu đựng tất cả như vậy. Có thể bạn là một cô gái tự tin, mạnh mẽ nhưng dù bạn có sắt đá ra sao thì có những lúc yếu lòng, cũng cần một điểm tựa. Bạn đừng quá bon chen, đừng cố sức quá để rồi chỉ tự chuốc lấy những tổn thương. Cuộc sống này kể cả với người thân hay với người xa lạ thì cũng không nên quá tin bất cứ ai bởi thứ rẻ nhất bây giờ có lẽ là lời hứa và thứ đắt nhất bây giỡ có lẽ là niềm tin. Sự mệt mỏi cứ diễn ra khi cứ phải nghi ngờ lẫn nhau, lợi ích cá nhân đã che mờ cái thứ gọi là niềm tin khiến nó trở thành một thứ xa xỉ đến mức mà chỉ chính bản thân mới mua được. Nhiều lúc tự dưng thấy nhớ nhà, nhớ những món ăn mẹ nấu, nhớ những câu chuyện thú vị của ba. Bản thân chán cuộc sống bon chen nơi phố thị, sợ mùi khói xe khi kẹt đường chờ đèn đỏ, sợ những thứ mang tên deadline treo trên đầu,… “Có những này mệt mỏi quá, chỉ muốn nằm xuống, nhắm mắt và quên hết mọi thứ… như chúng chưa từng xảy ra hay bản thân chưa từng tồn tại.” Đời người phải nếm đủ hỉ, nộ, ái, ối và trải qua các thử thách, khó khăn để trưởng thành. Vậy mới nói đời người là một hợp đồng trọn gói. Niềm vui, nỗi buồn, hạnh phúc, khổ đau, … tất cả chỉ trong gói ấy, không thể mua riêng từng thứ được. Em đã sống như vậy, như một cỗ máy được lập trình sẵn, hôm nào cũng phải ra ngoài hòa vào dòng người tập nập kia để bon chen với đời. Âu lo, bộ bề cuộc sống khiến em mệt mỏi vô cùng. Em muốn bỏ tất cả, khoác balo đi đâu đó thật xa, thật xa nơi này. Cố níu kéo thứ vốn dĩ không thể thuộc về mình có thấy mệt mỏi không? Dù bạn đã nhận ra nhưng vẫn cố lừa dối bản thân và tự làm đau mình, thậm chí bỏ qua những thứ thật sự chân quý để chạy theo những thứ phù du. Những thứ đó, người đó có thể tạm thời thuộc sở hữu của bạn, ở bên cạnh bạn nhưng đó chỉ là tạm thời và cuối cùng cũng rời bỏ ta. Tình cảm của bản thân chỉ nên dành cho người tôn trọng nó, nước mắt của bạn không nên rơi vì những thứ không xứng đáng. Cuộc đời lắm mệt mỏi, bon chen, tựa những lúc như vậy có một bờ vai để tựa vào thì thật là tốt, … nhưng chợt nhận ra giữa dòng đời tấp nập ấy lại không tìm thấy ai sẵn sàng cho mình ở bên…. Con người ta, dù mạnh mẽ đến đâu, tài giỏi cỡ nào, cũng không thể tránh khỏi những ngày chỉ muốn nằm im trong góc phòng, xa lánh thế giới, vứt bỏ hết mọi lo nghĩ mà ngủ một giấc thật ngon. 23 tuổi, vừa tốt nghiệp Đại học và đang loay hoay giữa bộn bề cuộc sống của riêng mình. Tuổi 23 là độ tuổi mạnh mẽ nhất, tích cực theo đuổi lý tưởng của bản thân, dám từ bỏ thứ mình không thích để đổi lấy cái mình muốn, dám đương đầu, dám trải nghiệm. Nhưng đó vẫn là độ tuổi buồn cười, chính vì đang giữa độ trẻ thơ và trưởng thành thế nên mới bấp bênh trong một thế giới rộng lớn, bon chen với xã hội để khẳng định mình. Những thứ tạo ta nghiệp chướng tiêu cực là thứ mang sức mạnh lớn nhất, cũng chính là ham muốn xuất phát từ bên trong tham-sân -si của con người. Con người không có tham vọng thì không thể tiến xa được, muốn tự do không lo âu nhưng đời lại không cho phép. Bài viết khá dài mình xin dừng lại tại đây. Đọc xong những stt, tus, câu nói hay về cuộc sống bình dị, an nhiên tự tại, hạnh phúc hay bon chen mệt mỏi; cảm xúc của bạn như thế nào? Hãy bình luận bên dưới để chia sẻ tới mọi người nhé. Ánh mắt An Hạnh Nhi khẽ quay lại nhìn Tần Thạc “Anh không quen sao?” “Ngôi sao tuyến mười mấy, cô nghĩ tôi có nên quen biết không?” Tần Thạc hỏi ngược lại An Hạnh nên kiếp duyên của Tần Thạc và Bạch Linh Nhi, bắt đầu là vì cô?! Cô thế nào cũng cảm thấy có chút áy náy đối với Bạch Linh Nhi! “Cô làm gì mà nhìn tôi như thế?” Tần Thạc bị ánh mắt An Hạnh Nhi làm cho kinh hãi.“Không có gì đâu.” An Hạnh Nhi định thần lại, “Muộn rồi, mệt cả một ngày, tôi về đây.” “Phải quay về từ sớm rồi.” Tần Thạc liếc nhìn Diệp Thương Ngôn, lắm bẩm nói “Còn không về, người nào đó sẽ tàn phế mắt.” An Hạnh Nhi có chút không giải thích tàn nhiên Tần Thạc cũng không nói Thương Ngôn không nói, anh ta còn có thể nói cái người cùng nhau rời khỏi cao ốc Quang Phong lái Thạc ngồi ở ghế phó Thương Ngôn và An Hạnh Nhi ngồi ở ghế sau xe rất yên tĩnh.*Có muốn ăn tối cùng nhau không?” An Hạnh Nhi đột nhiên rằng Diệp Thương Ngôn và Tần Thạc đã đi với cô cả một ngày, cô cũng nên mời họ đi ăn tối để cảm ơn cũng không biết họ đi theo anh cả ngày hôm nay, giúp được gì cho cô cũng nhàn rỗi.“Không.” Tần Thạc nói thẳng “Tôi sợ về trễ một chút, sẽ xảy ra án mạng đó.” An Hạnh Nhi nhíu Thạc hôm nay cứ thần bí làm xe lại rơi vào im đến biệt thự của Diệp Thương Hạnh Nhi và Diệp Thương Ngôn cùng nhau xuống Thạc còn chưa ra khỏi xe, ngay lúc kính cửa số được ấn xuống, nói với sau lưng Diệp Thương Ngôn và An Hạnh Nhi “An Hạnh Nhi, cô cứ thong thả dù tôi biết cửu biệt thắng tân hôn, nhưng tính mạng càng quan trọng hơn.” An Hạnh Nhi nhìn lại Tần hàng nay trong đầu úng nước hay gì. Cô không thể hiểu nổi máy lời anh ta Thương Ngôn hoàn toàn không để ý tới Tần Thạc, nắm tay An Hạnh Nhi đi vào đại sảnh biệt Trung rất nhiệt tình chào hỏi “Cậu chủ, cậu đã trở về rồi.” “Gọi Hứa Uy Minh qua.” “Cậu có chuyện gì vậy?” Chú Trung sắc mặt thay đổi rõ Hạnh Nhi cũng cảm thấy có gì đó không Uy Minh là ai? Khiến chú Trung phản ứng lớn như vậy.“Vết thương nhỏ.” Diệp Thương Ngôn nhẹ giọng thương nhỏ là sao?! Diệp Thương Ngôn bị thương rồi?! Lúc này, An Hạnh Nhi đột nhiên như hiểu ra những gì Tần Thạc nói.“Đừng lo lắng, không chết được đâu.” Diệp Thương Ngôn cũng nhìn thấy vẻ mặt An Hạnh Nhi thay đổi, liền nói “Đỡ tôi lên lầu đi.”.

an hạnh nhi và diệp thương ngôn