Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu ! - Lan Rùa ~ Chương 3 I know every book of mine by its smell, and I have but to put my nose between the pages to be reminded of all sorts of things. Cùng nhau đắm chìm trong cảm xúc của tình yêu nào các bạn ơi! Truyện tình » Truyện dài - Tiểu thuyết » Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! » Phần 3. Phần 3. Trống trường điểm, việc của Sen là thu dọn sách vở, đồ dùng học tập cho cậu. Cô bé con nhỏ xíu khoác trên vai hai Chap 5: Cậu không cõng được em đâu! Sen gọi mãi, gọi mãi mà cậu không tỉnh dậy. Nhìn cậu, Sen sợ lắm. Nó định về gọi các bác, xong rồi nó lại không an tâm để cậu ở lại một mình. Thế rồi, nó nín thở, nó dìu cậu dậy. Sau đó, quay người, đưa hai tay ra đằng sau – Thầy nó ơi, em chết quách đi cho rồi, sống làm gì cho tội nghiệp thân em. Mấy đứa nhỏ còn chưa kịp ra đời mà đã bị người ta hại, thầy nó ơi, em không còn thiết sống nữa. – Kìa. Bu nó, đừng như vậy mà. Ông Lý an ủi bà ba mấy câu liền quay sang quát lên: Mợ xoa lưng cậu, dịu dàng vỗ về cậu, cậu nhận ra mợ đã thức, nhưng cậu chỉ biết cười khổ. Giả như trên đời có trận đánh nào mà mợ hai đứng đầu bên địch, có lẽ cậu sẽ đầu hàng luôn, khỏi đánh mất công, vì không sớm thì muộn cậu cũng sẽ thua mà thôi. Cậu ơi mẹ em không cho em tiền đóng học, cậu có thể chuyển cái này tới ông bà chủ được không, làm ơn cho em vay một ít tiền, cả thêm một chút mua sách vở nữa, bao giờ lớn em kiếm được việc em trả, nhất định em sẽ trả. lWSx. Hai ngày quả từ que thử thai là hai vạch, mọi người đều nín thở hồi hộp, rất gần, rất gần rồi, mà chưa ai dám bác sĩ đến, có chung chuẩn đoán, bà chủ đặc biệt ọi người đi theo tới phòng khám. Giờ phút nhìn em bé xíu xíu dễ thương trên màn hình máy tính, cả nhà liền vỡ bác các chị reo lên, sướng như trúng Mỹ Ái Như đơ cả người, lúc thì cười cảm ơn bác sĩ, lúc thì mắt lại rơm rớm, có khi chạy loanh quanh khấn vái cảm tạ trời Trương Ngọc Uyển Nhi, mừng phát khóc. Có em bé, có em bé thật sao?Cô cứ nghĩ mình vô sinh chữa không khỏi chứ? Cô phải báo tin này cho anh Sên biết mới được, chắc anh sẽ mừng lắm nhiêu năm qua, anh lúc nào cũng vì cô mà suy nghĩ, lo lắng, thậm chí cứ nghe tin có bác sĩ nào tốt đều giới thiệu, xa xôi thế nào cũng đi bốc thuốc bằng được, lòng tốt của anh khiến cô cực kì cảm còn cả Kim Chi nữa, phải báo cho cả bạn ấy, chỉ có bạn ấy và anh Sên biết trước đây cô bị vô sinh. Anh khuyên cô không nên nói cho ba mẹ và cậu biết, giờ cô mới thấy anh sáng suốt thế nào, nếu nói, mọi người lại lo lắng, mà ngộ nhỡ không chữa được thì có phải khiến mẹ khó xử không?Giờ thì tốt nay, chắc là ngày hạnh phúc nhất cuộc đời bé này, ngây ra đó làm gì, mau báo cho chồng con...hay mẹ báo...mà thôi...con báo đi...nó nghe từ con chắc sẽ vui hơn đấy..."Đúng rồi, cậu...cậu...Bao nhiêu đau khổ chẳng phải là do cô không thể có con sao? Bây giờ cô có thể sinh con cho cậu, nếu cậu yêu cô, liệu họ có thể cả đời bên nhau?-"Con cũng ngốc quá đấy, bốn tháng rồi...mẹ thật...chẳng nhẽ lại đánh con một trận...có biết thời gian đầu nguy hiểm thế nào không?"-"Dạ...dạ..."-"Vợ chồng chỉ cần hoạt động mạnh xíu thôi là cũng tổn hại...cũng may cháu trai mẹ phúc lớn..."-"Con...con xin lỗi..."Uyển Nhi đưa tay xoa bụng, ngày nào cậu cũng xoa bụng cô, mà hai người chẳng mảy may biết gì. Cô thì cứ ngu ngốc tưởng là béo nên bụng to tròn như xưa, còn hỏi cậu là bụng phệ cậu có yêu không?Nhớ lúc đó cậu đùa bảo không yêu nữa, xấu quá, hại cô dỗi một hồi, còn tự đánh vào bụng mình nữa làm gì đấy?"-"Em đánh, cho nó đỡ béo, cho cậu đỡ chê xấu..."-"Dừng lại, ai ày đánh vợ tao?"Lúc đó, cũng may cậu bá đạo ngăn cô lại, rồi vuốt ve nịnh nọt, nói cưng cô nhất, thương cô nhất, bụng tròn đáng yêu nhất cô mới không tủi thân nghĩ Nhi càng thấy mình ngu, tăng cân vùn vụt, kinh nguyệt trễ mấy tháng lại không hề để ý, may mà cục cưng vẫn khỏe mạnh, nếu sao chắc mẹ giết cô mất, mà không cần mẹ giết, cô cũng không sống từ giờ chú ý...Na đâu, gọi ông về cho bà..."-"Bà ơi...ông...ông có việc ở công ty mà..."-"Kệ ông, bảo không về đừng trách với bà..."-"Dạ..."Tại cuộc họp hội đồng quản trị thường niên của CL Group, giám đốc Lúa đang tiến hành phân tích các thị trường nổi bật có thể khai thác xuất khẩu Tịch nhận được tin nhắn từ người giúp việc, nguyên vẹn rằng."Thưa ông, bà nói hai mươi phút nữa ông không có mặt ở nhà thì đừng trách bà ác!"Phu nhân tuy có lộng hành thật, nhưng với giọng điệu như này, chắc chắn phải có chuyện gì nghiêm trọng thật, vì vậy Chủ Tịch nghiêm nghị phát biểu, khen ngợi các đồng chí điều hành công ty rất tốt trong thời gian ông vắng mặt, rồi trao toàn quyền buổi họp cho Tổng Giám Giám Đốc vừa ngồi vào vị trí chủ tọa thì nhận được tin nhắn của vợ yêu"Cậu ơi, mấy giờ cậu xong việc?""?"Cậu nhắn lại."Cũng không có gì ạ, nhưng cậu về sớm sớm nhé!"Cô chưa bao giờ yêu cầu cậu như thế cả, cộng thêm thái độ của cha già, Hoàng Thế Hiển không hiểu sao có cảm giác rất lạ, cả buổi họp nóng lòng sốt ruột không tập trung lúc về nhà, thoạt nhìn gương mặt Nhi đỏ bừng, mắt sưng húp, trái tim cậu như có ai bóp nghẹt, vội vã ôm cô vào lòng, hỏi đầy bất tĩnh, có chuyện gì, nói cho chồng..."Nghe Hiển dỗ vậy, Nhi lại càng khóc to, nức xin, xin đấy...ai bắt nạt vợ..."-"Không...không ai bắt nạt...em...em..."-"Chồng thương, chồng thương vợ nhất, vợ làm sao?"Cô nấc lên từng tiếng, nghẹn ngào nói với ta...có... chồng à...cậu chủ à...đại thiếu gia à..."-"Ừ, sao nào, hít vào, đó...nhẹ thôi...rồi bình tĩnh nói nào..."-"Đại thiếu gia, chúng ta...chúng ta sắp có tiểu thiếu gia rồi!!!"Thở phào, cuối cùng cũng nói được, không hiểu sao đối diện với cậu cô lại mừng vui, rồi hồi hộp đến thế!-"Đây này, ở trong bụng em, tiểu thiếu gia ở trong bụng em nè..."Nhi cầm lấy tay Hiển, đặt lên bụng mình khoe đó...được bốn tháng rồi...mà em không biết...em không tốt...huhu..."Trước khi cậu về, cô cũng đã tưởng tượng ra đủ loại phản ứng của cậu, nhưng có cái này, là không ngờ tới, từ lúc cô thông báo, thấy cậu ngồi yên lặng quá à, cô kể chuyện mẹ về mua que thử thai ra sao, rồi bác sĩ căn dặn, rồi đưa cả hình ảnh siêu âm mà cậu chẳng nói, cũng chẳng động tĩnh không yêu tiểu thiếu gia à? Cậu không thích à?"Nhi thấy mắt cậu đỏ, rồi cậu ôm cô chặt hơn, ôm rất lâu. Mãi sau, cậu mới nới lỏng, chỉ thẳng tay vào bụng cô quát mất dạy, ở trong đó bốn tháng rồi mà im ỉm im ỉm!"-"Ơ, cậu đừng mắng con, con không biết gì mà..."-"Chưa gì vợ đã bênh nó rồi!"-"Em, em không bênh, là tại em, cậu mắng thì mắng em này..."Thấy vợ bé nhỏ nũng nịu, Hoàng Thế Hiển sực nhớ, lo lắng hỏi có buồn nôn không?"-"A, nghén ạ, hôm nay mẹ cũng dạy em về cái đó, thường người ta mang thai hay bị nghén, nhưng em chẳng làm sao cả, mà cũng qua thời kì nghén rồi...em chỉ thèm ăn thôi..."-"Ừ, thế vợ có khó chịu trong người không? Có thấy đau nhức chỗ nào không?"-"Dạ không ạ, em khỏe mà..."Vừa dứt lời, đã thấy cậu lườm cái bụng cô, càu điều thì nằm ngoan ngoãn ở đó, mày mà hành mẹ mày thì liệu thần hồn với tao..."-"Không...không, tiểu thiếu gia ngoan lắm, cậu đừng mắng, tội nghiệp..."-"Là chuyện của đàn ông với đàn ông, vợ xen vào làm gì?"Biết thế chẳng mách cậu cô có em bé nữa, cậu toàn mắng con không à, ghét cậu thật đấy!Nhi ngẩng đầu, nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu, gương mặt tuấn tú kia không những không bực mà còn chậm rãi cúi xuống, nhẹ hôn lên đôi môi đỏ mọng. Môi cậu nóng bỏng như lửa, ngông cuồng như muốn hút hết mật ngọt từ miệng cô, tay kia từ cổ khẽ trượt một đường, phủ lên đóa hồng kiều diễn, nhấn nhá trêu chọc, hại ai đó hổn hển run đàn ông này, luôn là như thế, cô chẳng bao giờ giận người ta được lâu cả, Nhi tự thấy mình đúng là vô tích sự, cậu trêu cô hồi lâu mới chịu buông để tắm gội và lên nhà dùng khí gia đình hôm nay vui vẻ hẳn lên, ba mẹ cứ trêu hoài, hai vợ chồng trẻ mặt mày đỏ bừng hết ngốc thì mẹ không nói làm gì, còn con đó Hiển ạ, liệu liệu mà giữ mình, cháu trai mà làm sao mẹ thịt hai đứa!"-"Dạ."Cô ngoan ngoãn đáp, rồi có vẻ không yên tâm, mẹ lại đề có khi hôm nay Nhi lên ngủ với mẹ!"Lời vừa thốt ra, cả ba với cậu đều trợn tròn. Hoàng Thế Lân nháy mắt ý bảo Hoàng Thế Hiển giải quyết. Hoàng Thế Hiển nhìn Hoàng Thế Lân cười cười, bình tĩnh trả ba và con thì sao?"-"Hai ba con anh đi đâu thì đi, tôi không quan tâm..."-"Vâng, được ạ!"Hoàng Thế Hiển trả lời rất đúng mực, mẹ cậu cười hài hiểu chuyện thế là tốt, tất cả cũng vì cháu đích tôn của cái nhà này thôi!"-"Ba này, thế cũng hay, con mới mở thêm một quán bar nữa, chất lượng khỏi phải chê, định rủ ba tới chơi mà mãi không có dịp, tối nay Nhi ngủ với mẹ thì ba con mình xả hơi một đêm...đảm bảo làm ba lên đỉnh của sung sướng, muốn cũng không xuống nổi!"-"Ừ cũng được, lâu lắm rồi xương cốt của ba cũng nhức mỏi..."Trương Mỹ Ái Như nghe thấy thì đen mặt, Hoàng Thế Lân chơi bời có số có má rồi, thả ông ta vào bar như thế chẳng khác nào thả cọp về rừng, mà bà vừa nhỡ lời nói hai cha con đi đâu thì đi, bây giờ cấm có khác nào tự vả vào mặt mình, thằng con trời đánh bất hiếu này, dám vì vợ mà phản mẹ, thật muốn tống cổ nó ra đường, bà đành hắng thì chửa như thế chồng lại vui vẻ ở bar còn ra cái thể thống gì nữa, ở nhà, ở nhà chăm vợ..."Hoàng Thế Hiển mặt cười như không cười, điềm nhiên dùng bữa tiếp. Đối với những vấn đề như này, Nhi nhất nhất nghe theo sự sắp xếp của mẹ hoặc cậu, chẳng quan tâm nhiều nhẹ nhàng thôi..."Mẹ vẫn chưa yên tâm mà dặn tự biết nên làm như nào!"Đợi vợ yêu ăn xong, cậu dắt cô về phòng, rồi đi được một đoạn không có mặt ba mẹ, bỗng dịu dàng bế nặng đó..."-"Ôm cổ!"Bất giác đưa tay ôm lấy cổ cậu, đầu cũng dựa vào bờ vai săn chắc thì yêu em không?"-"Sao tự dưng hỏi vậy?"-"Em có thể...làm vợ cậu đời này được không?"Nhi nói, rất nhỏ. Giờ cô có thể sinh con rồi, nếu cậu không chán ghét, cô mong được làm vợ cậu mãi mãi, cả đời được sống như hơi sững lại, có thể thời gian qua cô đã yêu cậu thêm một chút, có thể cô là vì nghĩ cho đứa trẻ, nhưng sao cũng được, cậu chấp nhận, với cậu, cũng chẳng có mong muốn gì hơn, nở nụ cười tỏa nắng, cậu trả được!"Tim cô như bị cái gì đó xuyên qua, đau lắm. Hóa ra khi cô từ chối không kết hôn với cậu lâu dài, cậu đau như này sao? Là lúc đó cô đã tự tước đi quyền lợi của mình, giờ còn trách ai được nữa?Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi, cô không nói gì nữa, cũng chẳng biết nói gì cả, chỉ là dụi đầu vào áo cậu, ngăn cho nước mắt đừng mở mắt, đã thấy được cậu đưa về phòng rồi. Cậu ngồi trên giường, nhưng vẫn tư thế bế cô trong lòng, còn nhìn chằm chằm, bàn tay bẹo má cô trêu này, sắp làm mẹ rồi mà vẫn tính con nít?"-"Em đâu có con nít đâu!"-"Còn cãi à?"Bờ môi ai đó khẽ miết xuống vành tai ai đó, ngậm thật lâu, rồi thủ thỉ trìu đồng ý, vì vợ không những phải làm vợ của chồng đời này, kiếp này mà phải làm vợ của chồng kiếp sau, kiếp sau nữa...vĩnh viễn...hiểu chưa?"Nhi gật đầu, bị cậu làm cho cảm động quá nguyện ý không?"-"Em nguyện ý!"-"Vì sao? Vì vợ yêu con?"-"Vâng...em yêu con..."Ánh mắt Hiển hơi tối lại, phải, vì cô yêu con, chứ trái tim cô, chưa thực sự dành cho cậu...-"Vậy, có chút nào yêu chồng không?"Chẳng có rào cản nào để cô né tránh câu hỏi đó cả, giờ đây, cô đã có thể tự tin mà trả lời, có, cô thực sự yêu cậu, yêu cậu nhiều nhiều nhiều lắm. Hoàng Thế Hiển nghe mà như mơ, tấm chân tình của cậu đã cảm động được cô, có phải thế không?-"Cậu sao vậy?"-"Thấy khó tin quá!"-"Khó tin gì ạ?"-"Là vợ yêu chồng ý? Hay vợ chứng minh đi..."-"Chứng minh như nào ạ?"Cậu cười gian tà, thì thầm tai cô, Nhi đỏ bừng, nhưng mặc kệ, cô yêu cậu mà, cô cực kì yêu cậu luôn ấy, mới cả nhìn cậu cơ bắp quyến rũ thế kia, những việc đó...cô đâu có ghét. Bỏ qua ngại ngùng, môi nhỏ xinh bắt đầu chủ động hôn lên môi ai kia, vụng về lướt xuống chiếc cằm cương nghị, cô giống như con chuột nghịch ngợm chui rúc khiến cậu phát điên, xoay người, đặt cô dưới thân mình, cậu cậu, em vẫn yêu cậu là được..."Có loài sinh vật nào đáng ghét tới thế này không? Hoàng Thế Hiển luồng nhiệt bộc phát, tự dưng lườm lườm cái bụng vô tội của Trương Ngọc Uyển Nhi, thở dài, sau rồi cũng ôm vợ vào lòng, thơm nhẹ lên trán rồi cùng vợ ăn hoa quả, xem vài chương trình giải trí, sau đó vỗ về cho cô ngủ ngon hơn, có người con gái này trong vòng tay, đối với cậu mà nói, là giống như có cả thế giới rồi...........Sáng hôm sau Uyển Nhi mới nhớ ra chuyện phải thông báo cho anh Sên, mà gọi cho anh thì anh bảo đang ở sân bay, nên cô định bao giờ anh về nước mới thông báo cho tìm số của Kim Chi, sung sướng nói chuyện, chẳng thể ngờ được, đầu dây bên kia cười ha Ngọc Uyển Nhi, mày đúng là con ngu số một trên đời!"-"Kim Chi, bạn sao vậy? Bạn ốm à?"-"Tao không ốm, nghe rõ tao nói đây này, ngày đó là tao và thằng anh quý hóa của mày bày ra màn kịch đó đấy, tất cả chỉ là để ngăn mày với Hoàng Thế Hiển tới với nhau, nhưng chẳng thể ngờ, Hoàng Thế Hiển bị mày bỏ bùa nặng quá, dù tao có nhân cơ hội đó tiếp cận cũng chẳng thể nào lọt vào mắt hắn..."-"Bạn đùa à..."-"Đùa khỉ mốc, mày không bị vô sinh, mà mày bị bệnh đần, đần thối nát luôn, không ngờ lão Sên có thể lừa mày lâu như vậy!"-"Đừng...đừng vu oan cho anh ấy...bạn thật ác..."-"Mày không tin thì hỏi hắn ý, dù sao chuyện tới nước này, tao cũng chẳng đóng kịch với mày nữa, giờ tao có cuộc sống mới rồi. Chào thân ái nhé!"Tiếng tút tút dài vô tận, cả người cô bàng hoàng...Không, chuyện đó không phải sự thật! Chắc chắn Kim Chi nói dối!Đó là người mà cô tin tưởng, là người làm chong chóng cho cô, kiệu cô đi thả diều, là người mua kẹo kéo cô ăn, là người chở cô đi bán sen, là người mua bánh cuốn thịt nướng cho cô...Là người luôn chiều chuộng đâu phải là người lừa cô?Cả ngày hôm ấy, cô ăn không vào, ngủ cũng không yên giấc, Hiển tưởng cô vì thai nghén khó chịu nên cố gắng cưng chiều. Cũng là lỗi của cậu, biết thế đã dùng biện pháp an toàn, Nhi còn trẻ con quá, tự dưng phải mang bầu rồi chuẩn bị làm mẹ thế này, có lẽ cô chưa kịp thời chuẩn bị tâm xin lỗi, là do em quá ngu nên cậu cũng khổ theo em..."Bỗng dưng cô nói, nghẹn ngào, nước mắt vương từng giọt trên má. Cô như vậy, khiến lòng cậu chua xót, lau nước mắt cho vợ yêu, cậu nịnh đâu phải lúc nào cũng ngốc đâu..."-"Cậu không cần động viên em!"-"Vợ nghĩ mà xem, chồng cao to đẹp trai tư chất ngời ngời thế này, vậy mà vẫn bị vợ đưa vào tròng, vợ cũng không phải dạng vừa đâu..."Hiển trêu, rồi cù Nhi vài phát, cô bật cười khanh mà, xin cậu...đừng...em buồn lắm..."-"Có dám khóc nhè nữa không?"-"Em không...không dám nữa..."Có cậu ở bên khiến cô cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, vẫn thói quen cũ chui rúc quấn quanh người cậu, cảm giác rất tuyệt vời nhé, ước gì kiếp này cậu mãi mãi là của cô, kiếp sau dù khổ như nào cô cũng hôm sau, Sên về nước, Uyển Nhi tìm gặp anh, cô thực sự vẫn mong muốn, là Kim Chi nói người hẹn gặp nhau ở khách sạn, cô chỉ mong anh phủ nhận, nhưng anh chẳng hề, khi nghe tin cô có thai, anh gần như nổi khùng, đó là lần đầu tiên trong đời cô thấy anh không giữ được bình sợ hãi, cô muốn rời khỏi, mà không có cách nào, điện thoại của cô, họ cũng thu mất. Có rất nhiều người mặc áo đen đi theo anh, họ ép cô lên xe, chở tới một khu rất vắng vẻ, cô không biết anh muốn làm gì cả, chỉ thấy rất sợ, rất run, lúc này đây, cô chỉ ước được gặp tiếng sau đó, ở công ty, Hoàng Thế Hiển nhận được cuộc gọi từ vợ yêu, nhưng người đầu dây bên kia lại không phải mau, nói nó tới cứu em!"-"..."-"Hoàng Thế Hiển, Trương Ngọc Uyển Nhi đang nằm trong tay tao, khôn hồn thì tới đây một mình..."-"Nhi, nói mau, nói nó tới, chẳng phải em bảo nó yêu em hay sao? Bảo nó tới cứu em đi chứ?"Có những giây phút, cô thực sự muốn kêu cậu tới, nhưng nhìn lũ người độc ác cười gian xảo, cô ngay lập tức xóa bỏ ý nghĩ ấy, chỉ mình cô chịu là quá đủ rồi, nếu cậu tới không biết chúng sẽ làm ra những chuyện gì nữa? Cô mím môi, nhất định không lên nó đi, gọi tên nó đi, cậu chủ ơi, đại thiếu gia ơi, cứu em với, mọi ngày em vẫn gọi tình cảm thế cơ mà? Sao hôm nay lại câm như hến vậy?"-"Em nói, hoặc là em mất con?"Trong gian phòng chật hẹp, người đàn ông cùng ánh mắt lạnh lẽo tiến con dao sắc nhọn theo một đường thẳng từ trán cô, qua mũi, lướt xuống cằm, dần xuống, dần xuống phía dưới, anh ta định hại đứa nhỏ thật ư? Quá đỗi kinh hoàng, Nhi van anh...đừng...đừng làm gì...tôi cầu xin anh..."-"Hoàng Thế Hiển, nghe thấy chưa?"-"Đừng nghe anh ta, ở đây có nhiều người lắm...cậu...đừng tới một mình...xin anh, đợi em bé ra đời, anh muốn làm gì tôi cũng được, xin anh tha cho con tôi, tha cho cậu..."-"Mày nghe rõ rồi chứ? Địa chỉ tao sẽ nhắn, tao ày ba mươi phút! Nếu mày dám mang theo, dù chỉ một người, tao thề mày sẽ chỉ nhận được xác!"Thân thể cao lớn run lẩy bẩy, sắc mặt đột nhiên đổi trắng bệch, Hoàng Thế Hiển hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế lại nỗi lo sợ. Thế rồi, lần đầu tiên nhân viên ở CL Group thấy Tổng Giám Đốc vốn luôn bình thản của họ vội vã rời khỏi công ty như người mất hồn...........Đó là căn nhà gỗ cũ kĩ hai tầng, Hiển nhìn thấy bóng dáng quen thuộc trên lan can tầng hai thì khẽ thở phào, muốn thật nhanh lên đó mang cô về thì có tiếng nói độc ác lãnh đứng nguyên đó, hoặc là tao sẽ ném nó xuống..."Trương Ngọc Uyển Nhi nhìn thấy Hoàng Thế Hiển liền sợ hãi la chạy đi, cậu...em xin đó...em nói rồi mà sao cậu không nghe...anh ta, thay đổi rồi, có nhiều người lắm, cậu mau chạy đi..."-"Em bé, làm gì mà lo cho nó như vậy? Các người cũng tình cảm ghê gớm nhỉ? Để anh hôm nay cho em rõ, nó yêu em tới mức nào...anh cho em rõ, anh mới là người xứng đáng được em trân trọng..."-"Thả Nhi ra, có chuyện gì tao và mày giải quyết với nhau!"-"Dễ thế hả?"Hắn dơ tay, đám người từ trong nhà nghe lệnh lập tức xuống tầng Thế Hiển, mày dám đánh lại một lần, tao dám đánh con mày một lần...dù sao tao cũng căm ghét đứa trẻ này!"Vừa dứt lời, đám người kia đã lao vào đấm đá, người đàn ông đứng sừng sững nắm tay chặt, mặc kệ cho bọn chúng động thủ cũng không nhúc nhích. Người con gái phía trên, chứng kiến toàn bộ cảnh đó nước mắt giàn giụa, toàn thân hóa đá, có một cảm giác như hàng vạn mũi tên xuyên qua cơ thể...-"Đừng...cậu ơi...đánh lại đi...chạy đi..."Người đứng cạnh dơ tay bịt miệng cô, ép cô vào lồng ngực mình, cười Cảm giác thế nào? Đó là trả cho những năm tháng tuổi thơ mày dám lên mặt cậu chủ với tao...mày là cái thá gì chứ? Chẳng qua là được sinh ra trong cái kén vàng mà thôi..."Nhi càng giãy giụa thì anh ta càng kéo cô chặt hơn, cô sai rồi, quá sai rồi, cậu đã cảnh báo cô bao nhiêu lần mà cô không chịu nghe, lại đi tin tưởng con người ác độc này, anh ta nhìn cô, chẹp em nữa, nếu em lựa chọn đi theo anh thì có khi anh cũng buông bỏ, có khi nó cũng không tới nỗi như thế...nhưng mà em...từ đầu tới cuối chỉ nhìn nó...thằng ranh đấy, nó là cái gì? Anh tốt với em, trìu mến với em, cũng không bằng nó suốt ngày quát nạt chửi mắng em...Nhi, em nói cho anh, nói cho anh lý do được không?"Bàn tay hắn bỏ khỏi, cô ngã dúi dụi, van xin khổ lạy anh, tha cho cậu ấy đi...tôi xin anh, coi như nể tình anh em bao lâu, xin anh đấy..."Hoàng Thế Hiển nhân lúc hắn ta không để ý, định nhanh chạy lên chỗ Nhi, thật không ngờ, Sên rút con dao trong túi, kề tới cổ cô, đem cô làm thứ uy hiếp tiến một bước, tao rạch một đường!"Hai mắt cậu đỏ ngòm, bất lực đứng phía dưới nhìn vợ mình trong vòng nguy cuộc thì mày muốn sao mới tha cho Nhi?"-"Ha...tao cũng chưa nghĩ ra...hay là thế này đi, bao nhiêu năm mẹ tao phục vụ mày, gọi mày là cậu chủ, hay hôm nay mày cũng gọi tao là cậu chủ đi...hay thế này nhé, mày quỳ xuống đi, quỳ xuống rồi lạy tao, gọi tao một tiếng cậu chủ..."-"Khốn khiếp!"-"Cứ chửi đi, tao cũng không ép đâu, hay bây giờ hay tao lôi con mày ra ày gặp mặt trước nhé... "Nhân lúc hắn không để ý kích tướng cậu, mũi dao kia lượn lờ trước bụng, Trương Ngọc Uyển Nhi lấy hết can đảm mà cầm vào, cô, dù có chết cũng không để anh ta động vào con mình, càng không để cậu bị uy dao sắc bén, máu từ tay cô nhỏ từng giọt, nhưng nhất định, nhất định cô sẽ kiên buông tay!"-"Nhi, buông mau!"Tiếng Hiển hét lên từ phía dưới, phía trên, một người cố rút dao, một người dù kiên trì tới cuối cùng vẫn không thể nào thắng được, con người bẩn thỉu đó lại ôm chặt lấy cô, chĩa mũi dao đe dọa, ánh mắt cô vô hồn xót xa nhìn xuống, cậu...người mà theo như cô biết là cao ngạo nhất thế gian này, đang quỳ gối, nói hai chủ!" Trống trường điểm, việc của Sen là thu dọn sách vở, đồ dùng học tập cho bé con nhỏ xíu khoác trên vai hai chiếc balô to đây tao đeo cho!”Cậu ra để em đeo.”-“Con này, dạo này hay cãi nhỉ?”Lầm lũi đưa trả cậu balô của mày nữa!”-“Dạ?”-“Đưa đây!”-“…”-“Nhìn cái gì mà nhìn, đưa đây!”-“Dạ…”Lúc đi về, họ có gặp một bé gái khác, bé gái ấy mặc một bộ váy hồng, trên đầu đeo chiếc kẹp tóc hình con bướm, xinh ơi là xinh, Sen nhìn mà thích hết cả sắp chảy nước dãi ra rồi đấy!”-“Dạ?”Cậu chủ khinh bỉ đi thiếu gia, đại thiếu gia, đợi em…”-“…”-“Em bảo này, cái kẹp tóc ấy đẹp nhỉ, lung linh lung linh…”Cậu chủ lườm nó. Nó chợt giật mình, phát hiện vô cùng thú vị, cậu là con trai mà, đâu có thích cặp tóc, hix…*****Nhà đại thiếu gia có nhiều người giúp việc, nhưng tính ra cũng chỉ có năm người ở lại buổi tối, đều sống trong khu nhà phía dưới. Sen nhỏ tuổi nhất, ai nói gì cũng nghe lời, hai má lúc nào cũng phúng phính hồng hồng nên được mọi người rất yêu ơi hôm nay có canh cua đấy!”Bác Hồng gọi thật á, thích quá, yêu bác Hồng quá đi mất…”-“Sen hôm nay đi học thế nào, vui không?”Sen đỡ bát cơm từ tay bác Cúc, phụng phịu-“Cũng vui ý nhưng đại thiếu gia bảo con học dốt!”-“Kệ cậu ấy, ăn đi con, ăn cho xinh, mai bác bảo anh Sên làm chong chóng cho nhé…”Bác Súng vừa nói, vừa cười nham hiểm. Nhà bác Súng có anh Sên, anh hơn Sen năm tuổi, từ ngày Sen về nhà, bác Súng đã tuyên bố nhận Sen làm con dâu rồi. Sen nghe thấy chong chóng, thích lắm, gật đầu lia Sen, bà chủ gọi kìa!”Chị Cúc từ đâu hớt hơ hớt nghe rồi, chào mọi người, cun cút lên biệt thự phía cũng chẳng có gì, chỉ là đại thiếu gia của cô rất giỏi giả nai. Trước mặt cô thì ghê ghê gớm gớm, gặp bà chủ thì lúc nào cũng tròn xoe ngây thơ như con cún con. Bà chủ cưng cậu lắm!Sen lấm lét chào ông bà. Bài ca quen thuộc muôn thuở…-“Mẹ, không ăn đâu, Cu Ty không thích ăn…”Vâng, biệt danh của cậu chủ là Cu Ty. Lý do vì sao cậu có cái biệt danh đó ý à, là vì cậu ba tuổi mới cai sữa ạ!Bà chủ thấy cậu không chịu ăn, xót xa, lần nào cũng gọi Sen lên…-“Ăn đi con!”Bà bảo Sen, cơm trên này khác hẳn cơm cô ăn dưới nhà, ngon hơn rất nhiều. Bà chủ ông chủ đều hiền hiền, nên Sen ăn rất tự nhiên, rất ngon lành. Đại thiếu gia thấy Sen ăn ngon, cũng lao vào tranh ăn. Hầu như tuần nào, Sen cũng ăn cơm với nhà bà mấy bữa liền.….8 giờ đang tập viết chính tả, thấy cậu gọi, giật bắn cả mình. Vội vàng chạy lên phòng chủ Cu Ty, có em!”-“Tao vả cho mày vỡ mồm bây giờ, mày ăn xằng nói bậy cái gì đấy?”Sen đứng mà chân run có nói gì đâu, em chỉ gọi cậu chủ…”-“Tao cấm, không được gọi như thế, tao dặn mày gọi tao là gì?”-“Dạ, đại thiếu gia…”Sen lí trốn tìm với tao!”-“Nhưng em còn phải làm bài tập về nhà!”-“Mày làm cái gì mà làm, mày không cần học!”-“Sao cậu cần học mà em lại không cần học?”Sen lí nhỉ, mà sao tao lại phải học nhỉ, đợi tý tao đi hỏi ba tao!”-“Dạ.”Cô bé con lại cắm cúi làm phút sau, đại thiếu gia tiếp tục đây!”-“Tao hỏi ba tao rồi, tao phải học để mai sau còn kiếm việc làm, nuôi vợ con, nuôi gia đình tao!”Sen nghe lí lẽ của ông chủ, cô bé có vẻ thấm lắm, gật vậy, đại thiếu gia ạ, thế thì em cũng phải học, em phải học để mai sau còn kiếm việc làm, nuôi chồng con em, gia đình em!”-“Mày không cần kiếm việc làm!”-“Sao ạ?”-“Chẳng phải mày đã có việc làm rồi sao?”-“Dạ?”-“Chẳng phải mày là người hầu cho tao rồi còn gì?”Ừ, đùng nhỉ? Cậu nói đúng quá. Vậy là bây giờ nó đã có việc làm, chỉ có cậu là không có việc thôi, lần đầu tiên thấy mình “hơn” cậu chủ, Sen sướng lắm!!!Nhưng thực ra cô bé rất thích chơi trốn tìm với tao đi!”-“Dạ!”-“Tao trốn, mày tìm!”Biết ngay mà, lần nào chơi trốn tìm chả là cậu trốn cô tìm. Mà cậu cũng hay lắm, toàn trốn ở đâu ý, cô chẳng thể tìm đếm nha…năm mười mười năm hai mươi…một trăm…cậu chưa xong em mặc kệ em mở mắt đi tìm…”Tìm tìm tòi tòi, chẳng thấy phút sau…-“Cậu ơi em thua rồi…huhu…cậu ở đâu đấy?”-“Huhu cậu ơi…huhu…”-“Mày chả làm được cái tích sự gì hết, có tìm cũng không xong! Chán muốn chết luôn!”Cậu bực mình, trốn đi, tao tìm.”-“Em phải làm bài tập về nhà!”-“Làm cái gì mà làm, mày biết cái gì đây không?”Sen há hốc mồm, mắt long lanh nhìn cậu. Là cái kẹp tóc lúc sáng cô thích đây mà, sao cậu lại có?-“Đại thiếu gia…cậu…cậu bị bóng! Aaaaaa……….”Cậu tức tím mặt, Sen bị cấu một cái không thương nói sai sao? Cậu là con trai mà cậu đeo kẹp tóc nhá!”-“Mày im mồm đi, tao cầm chứ tao đeo hả? Mày thích không?”Ánh mắt thèm thuồng, gật đầu thẹn thùng!-“Trốn đi, nếu tao tìm không được thì tao cho!”Gật đầu mười mười năm hai mươi…”Sướng quá, lập tức lủi, tìm chỗ chưa xong tao mặc kệ tao mở mắt đi tìm đây…”Có lẽ vì do cái cặp tóc đẹp lung linh, Sen thích tới mê người à, lần này, trốn rất phút…10 phút…20 phút…Không tìm thấy Sen, cậu bắt đầu sốt ruột…Một tiếng, chẳng thấy đâu, cậu gọi người giúp việc đi tìm tiếng, cả nhà mải miết, nháo nhác gọi tên cô bé con. Mọi người bảo cậu cứ ở nhà đợi, nhưng cậu nhất định không chịu, cậu nhất định phải tìm được con ơi, mày ở đâu?”-“Sen ơi ra đi rồi tao cho cái kẹp tóc…”-“Sen ơi!”Mắt cậu chủ rơm rớm, từ khi sinh ra, chưa bao giờ cậu gọi lâu tới vậy mà không thấy Sen lên tiếng!!! Phần 4 -“Sen ơi, mày ở đâu?” -“Con Sen kia, mày mà không ra là ma bắt mày đi đấy…” -“Con Sen, tao mà tìm được mày tao giết mày!” … Dọa nạt đủ kiểu, cuối cùng cậu chủ cũng nghe được tiếng nói lí nhí -“Nhưng cậu phải hứa cho em cái kẹp tóc nhá!” Đại thiếu gia điên hết cả người, nhưng cậu là ai, khôn lắm, ừ rất chi ngọt ngào. Bé Sen mắc mưu, lò dò bước ra. Bị cậu chủ kéo phăng phăng về nhà, khí thế hừng hực. -“Cậu chủ, kẹp tóc đâu?” Sen mè nheo phía sau. -“Tao chưa tẩn cho mày một trận là may lắm rồi con ạ!” Cậu vẫn cầm tay Sen, mọi người trông thấy Sen rồi thì yên tâm, trở về nhà dưới tám chuyện. -“Em làm sao chứ?” -“Mày còn phải hỏi?” -“Em chả phải hỏi, em không biết!” -“Mày làm gì mà trốn tận cái hang đá ngoài đấy?” Cậu hỏi, có vẻ bực mình. Sen chẳng biết nói sao, cậu chủ đúng là vô lí mà, bảo tìm không được cho kẹp tóc, giờ tìm không được lại mắng cô. Mà cậu là cậu, cô là cô, cậu nói gì chả đúng, Sen không được kẹp tóc, tủi thân ghê gớm, đã cố mím môi rồi mà nước mắt cứ chảy ra. -“Mày làm sao đấy?” Đại thiếu gia hỏi, cô chỉ lắc đầu. -“Sen, chân mày làm sao thế kia?” Cậu nhìn xuống, hốt hoảng, làn da trắng hồng của cô bé đỏ rực toàn vết muỗi cắn. -“Vào đây!” Cậu bực, cậu quát. Sen chỉ biết lầm lũi đi theo. Cậu cầm dầu thơm, xoa xoa cho cô. -“Mày đúng là con ngu…mà không phải, mày chết vì đẹp…đau lắm à, nhìn cái mặt kìa, mếu máo mếu máo, nước mũi kìa, trông phát tởm…” Sen giật mình, giải thích. -“Em khóc không phải vì như thế!” -“Thế mày khóc vì sao?” -“Em nói ra cậu lại đánh em à?” -“Tao không đánh, tao thề!” -“Em không tin!” -“Mày không nói giờ là tao đánh đấy!” Sen lại bị dọa cho sợ, đành khai. -“Đại thiếu gia, rõ ràng cậu bảo cho em cái kẹp tóc đấy!” Đại thiếu gia nhìn Sen, cái con này, chưa gì đã ầm ĩ, không cho nó thì cậu đeo được chắc. -“Đây, cho mày!” Cậu vừa nói, vừa kẹp cho cô. Con bướm nhỏ trên đầu Sen, đáng yêu vô cùng. Sen cười thích thú. Cậu chủ không nhịn được, véo má Sen một cái. -“Đại thiếu gia, cậu bảo không đánh em mà!” -“Tao véo chứ tao đánh à?” -“Cậu thật…” ….. Sáng hôm sau, tới lớp cô giáo kiểm tra bài tập về nhà. Sen nhìn cậu chủ mà thán phục, chẳng hiểu vì sao, cậu đi chơi với cô cả tối qua, mà vẫn làm đủ bài tập về nhà! Còn Sen, tất nhiên là không có. Sen bị phạt đứng cuối lớp, đại thiếu gia hôm đó lầm lì hẳn. Thỉnh thoảng, cậu có quay xuống nhìn con hầu nhà mình, xong lại quay lên đầy bất lực. Cô giáo gọi điện cho phụ huynh, cuối buổi, bà chủ đích thân tới đón Sen và cậu. Đại khái về mặt pháp luật, bà chủ và ông chủ là người giám hộ của Sen. Bà chủ trao đổi với cô giáo, rồi đưa hai đứa về. Sen thắc mắc ghê lắm, mọi ngày cậu chủ nhất quyết cầm đồ cho cô, vậy mà trước mặt bà chủ, cậu để Sen vác hết. Tới xe, bà thắt dây bảo hiểm cho cô và cậu rồi đưa đi xem phim, ăn KFC và kem. Bà chủ rất xinh đẹp mà còn tốt bụng, người bà cũng có mùi thơm ơi là thơm, Sen thích bà chủ lắm. -“Sen này!” Bà chủ vừa gọi Sen, vừa lau vết kem dính trên miệng cô bé. -“Dạ!” -“Sao con không làm bài tập về nhà?” Sen sợ bà thất vọng về Sen, nhưng Sen cũng không dám khai ra cậu, lặng thinh chả biết nói gì. Bà chủ tất nhiên biết chuyện, nhưng bà có mỗi thằng quý tử, nó còn quan trọng hơn mạng sống của bà, bà chưa bao giờ mắng nó cả, đâm ra, bà chỉ nói nhẹ nhàng, nhắc nhở Sen. -“Cô giáo còn bảo, Sen bị mấy điểm kém nhé, Sen mà lần sau không làm bài và được điểm cao là ta không cho Sen đi học nữa!” Sen hãi quá, hứa xin rối rít. Đại thiếu gia bên cạnh, mặt lạnh tanh. Nhưng mà từ đó, có sự thay đổi không hề nhẹ. … 7 rưỡi tối, Sen đang đánh răng, cậu đã gọi. -“Sen, con Sen đâu…” Miệng còn đầy bọt, mà giọng cậu có vẻ cáu, cố nói -“Dạ, em đây!” -“Mày vác cái dạ của mày lên đây cho tao nhờ!” -“Cậu đợi em một tý!” -“Tao cho mày một phút, vác luôn sách vở lên đây!” Sen cuống cuồng xúc miệng, bê cả cái balo lên phòng cậu. -“Sao cậu?” -“Sao trăng gì, ngồi xuống!” -“Dạ!” -“Làm bài tập về nhà đi!” -“…” -“Ngây ngây ra cái gì? Hay mày muốn ở nhà, không đi học nữa?” Nghe cậu nói, Sen có vẻ đã hiểu, cảm động lắm. -“Không, em thích đi học lắm, cậu dạy em à…cậu tốt quá!” -“Mày còn phải nói, viết chính tả trước đi đã!” -“Dạ!” Đúng là ở đời bất công mà, đại thiếu gia sinh ra đã nhà giàu, có ba mẹ yêu thương, tới chữ viết cũng đẹp hơn Sen. -“Mày viết hay mày vẽ giun hả Sen?” -“Em viết mà!” -“Nắn nót vào!” -“Em cũng nắn nót rồi mà, nhưng mà nó không được đẹp như của cậu thôi!” -“Mày đúng là, không được tích sự gì hết!” Cậu viết xong, bực mình cầm tay Sen, giúp nó viết từng chữ. Cậu rất giống cô giáo trên lớp nha, đại thiếu gia thật giỏi!!! Viết xong, chủ tớ cùng nhau học Toán, “chủ” thì làm xong bao đời, chơi bời đủ thể loại, mà “tớ” thì bò ra bàn, đếm hết chân lại đếm tới tay. Chủ vừa chơi đồ hàng, vừa quát -“Con kia, tao đánh gãy tay bây giờ, tính nhẩm đi, không được đếm!” Sen tái mặt nhìn cậu chủ, rõ ràng đã cho hai tay xuống dưới giấu giấu thế mà cậu vẫn biết. Con bé đành ngậm ngùi nỗ lực làm, làm mãi, làm mãi…cậu chủ xem xong mấy tập phim chưởng rồi nó mới làm xong. -“Đưa tao kiểm tra!” -“Đây ạ!” Hí hửng đưa đại thiếu gia kiểm tra, tưởng được khen, ai ngờ mặt cậu đã tối sầm -“20 trừ 5 rồi trừ 7 mà mày viết bằng 12, tao không còn gì để nói với mày nữa Sen ạ!” -“Á, đâu đâu…đúng rồi mà!” Sen gân cổ lên cãi, đại thiếu gia tạm thời quá choáng. -“Này nhé, em nói cho cậu biết nhé, giả sử em có 20 cái kẹo, em cho cậu 5 cái, cho anh Tuấn 7 cái, rõ ràng em còn 12 cái còn gì?” -“Mày còn hẳn 12 cái cơ á?” -“Vâng!” Sen đối đáp, tỉnh bơ. Cậu chán, phi luôn quyển vở của nó vào sọt rác. Nó ấm ức, nước mắt rơm rớm. Đi tìm bác Súng, mượn tạm túi kẹo, lấy ra đúng 20 cái. Đoạn, Sen gõ cửa phòng cậu chủ. -“Đại thiếu gia, để em chứng minh cho cậu thấy!” Đại thiếu gia mắt tròn xoe nhìn đống kẹo trong tay con bé. -“Đây nhé, em có 20 cái kẹo tất cả!” -“Ừ!” Sen bốc ra một ít, đếm đi đếm lại đúng 5 cái. -“Đây, cậu cầm lấy 5 cái đi.” Đoạn nó lại bốc ra 7 cái, để vào một chỗ khác coi như cho anh Tuấn. Rồi nó ngồi đếm chỗ còn lại. Đếm đi đếm lại, chỉ thấy còn có 8 cái. Lạ quá cơ? Cậu chủ ngồi cạnh, cười khinh bỉ. -“Mày đã biết mày ngu tới mức nào chưa?” Sen không nói gì, lặng thinh lĩnh giáo cậu, hóa ra nó ngu tới thế! ….. Chuyển sang học tập đọc. -“Đọc đoạn văn này cho tao xem…” Sen hít thở, đọc -“Lói lăng lên nuyện nuôn nuôn, nên lúi nấy lước…nên nớp một…lăm lay nũ nớn niên tiếp về nàm lăng suất núa lếp của bà con lông dân thấp nắm…” Đại thiếu gia cười lăn cười bò, Sen xấu hổ lắm. -“Bình thường em cũng đọc đúng chứ, chẳng qua cậu cứ bịa mấy câu này, khó bỏ xử…” -“Mày…mày…” Cậu cười không nói nổi, Sen hậm hực. -“Em không được tích sự gì chứ gì, cậu đừng có cười em nữa, nói cho cậu biết nhá, ít ra em còn có việc làm nhá, không đi học cũng chẳng sao cả!” Tự ái trỗi dậy, bỏ về mà không thèm chào cậu. Ngày nào cũng như thế, rồi thì nước chảy đá mòn, nhờ cậu chủ kiên trì cuối cùng thì Sen cũng biết đọc, biết viết, biết làm toán. ***** Một ngày mùa hè nắng vàng ruộm góc trời. Sen nhìn chùm khế trên cành, Sen thích lắm, mà các bác đang ngủ trưa. Sen lò dò chạy sang nhà anh Sên, định nhờ anh lấy giúp. -“Sen!” Cậu chủ gọi, giật bắn. -“Dạ, có em!” -“Mày đi đâu?” -“Dạ, em sang nhà anh Sên ạ!” -“Làm gì?” -“Em nhờ anh Sên chút việc ạ!” -“Việc gì?” Cậu hỏi dồn dập quá, cô bé cuống cả lên -“Dạ, em nhờ anh ấy lấy khế ạ, em thèm ăn quá ạ!” -“Vào tao lấy cho…” -“Không được, không được đại thiếu gia ơi, bà chủ mà biết cậu trèo cây thì em chết…” Sen van nài cầu cứu, mà cậu cứ đi phăng phăng, rốt cuộc, cậu đã trèo trên từng cành cây, Sen phía dưới, sợ hãi kinh khủng. -“Đại thiếu gia, cậu thương em, coi như em lạy cậu, cậu xuống đi ạ!” -“Đại thiếu gia…đại thiếu gia…huhu…” … Cậu vẫn cứ trèo, tay đã sắp chạm được vào quả khế chín.. Tiếng động không lớn không nhỏ vang lên, rồi một tiếng Rầm vang trời…cô bé run cầm cập, khuôn mặt tái mét. Đại thiếu gia của cô! Đại thiếu gia của cô rơi tự do xuống đất, bất tỉnh nhân sự. -“Đại thiếu gia, cậu dậy đi!” -“Đại thiếu gia, cậu đừng dọa em…” -“Em xin cậu, huhu…” Phần 25 Sáng sớm, nó đã lên phòng cậu, nghe tiếng động bên trong, nghĩ cậu đã dậy rồi, bèn gọi. -“Đại thiếu gia!” -“…” -“Cậu ơi, mở cửa cho em!” -“…” -“Cậu!” -“…” -“Sao cậu vô lí thế hả cậu? Em đã không chơi với anh Sên rồi mà, sao cậu còn ghét em cơ chứ? Cậu khó tính quá à!” Bên ngoài mè nheo, ấm ức, tức tối, cuối cùng cửa cũng mở. -“Mày làm loạn cái gì?” -“Hôm qua em gửi tờ giấy cho Huệ, cậu đọc chưa?” -“Rồi!” -“Thế sao cậu vẫn ghét em?” -“Mày là cái gì mà tao phải ghét, tao chẳng ghét ai cả!” -“Thế em vào chơi với cậu nhé!” -“Về phòng đi!” -“Sao thế? Em chơi với cậu mà…” -“Gớm, mày phải suy nghĩ cả thế kỉ mới chọn được, đau khổ day dứt quá, tao không cần, mày thích chơi với ai thì chơi!” Có việc nhỏ nhoi yêu cầu, mà nó suy nghĩ dữ tợn vậy, đại thiếu gia thấy bực, bảo nó không chơi với thằng Sên thôi mà nó cũng phải trăn trở bao lâu, xem chừng tình cảm tốt đẹp quá cơ, cậu càng điên. Cậu không tin, không có nó cậu vẫn có thể sống tốt, đợi mà xem! Sen lò dò xuống cầu thang, gặp Huệ, đau khổ kể lể sự tình. Huệ khuyên nó, chân thành. -“Con trai ý, cậu càng bám theo bọn họ càng kiêu thôi, tốt nhất là lờ họ đi…” -“Thật á?” -“Ừ, bạn biết cách hiệu nghiệm nhất là gì không?” Sen mắt long lanh, hỏi lại ngay. -“Là gì?” -“Là bạn trốn thật kĩ vào, không tìm được bạn, đại thiếu gia sẽ nhớ bạn, rồi hết giận ngay…” -“Thật không?” Huệ hơi cười, Sen mà trốn đi thì sao nhỉ? Thường nghe người lớn bảo, trốn việc sẽ bị ông chủ phạt, còn có thể bị đuổi việc nữa, nếu lần này Sen trốn lâu lâu, liệu có bị đuổi không? Liệu cô bé và các em có được ở căn phòng cổ tích màu hồng đó không? Nghĩ mà hưng phấn quá, cô liền thủ thỉ vào tai bạn, dặn dò mấy lời, rồi kết luận. -“Tùy bạn, muốn thực hiện thì thực hiện, nhưng phải bí mật, không được khai ra mình đâu đấy nhé!” -“Ừ!” -“Thề đi!” -“Xin thề…” Sướng quá, Sen tung tăng đi tìm chỗ trốn. Huệ thì gõ cửa, vào phòng nghe cậu sai vặt. Vừa mới vào cậu đã hất hàm, biết ngay cậu muốn gì mà, cô bé trả vờ đi xuống nhà dưới, rồi lại đi lên, báo cáo. -“Không thấy cậu ạ!” Đại thiếu gia giật mình. -“Nó đi đâu? Vừa ở đây cơ mà?” -“Em không biết ạ, em xuống mà không thấy ạ!” -“Hôm nay không phải theo tao nữa, mày ở nhà đi.” -“Vâng!” Hơi chán, dù sao đi tới câu lạc bộ thể thao cùng đại thiếu gia và các bạn vẫn vui hơn, hôm thì được chơi thả diều, hôm thì chơi đua xe, hôm thì điều khiển mô hình máy bay từ xa… Lúc đầu Huệ còn thắc mắc sao hôm nay cậu lại không đem nó đi cùng. Sau thì mới vỡ lẽ, cứ 20 phút cậu lại gọi về nhà, mục đích duy nhất, chỉ là để hỏi, con béo đó ở đâu. Còn ở đâu nữa? Chẳng biết trốn ở chỗ nào rồi. Cô bé đành trả vờ cậu đợi em tý, lại trả vờ cúp máy, mấy phút sau giọng ngọt ngào, em không thấy. Mọi khi đại thiếu gia đi chơi rất lâu, hôm nay 11 giờ cậu đã về nhà rồi. Sắc mặt không được tốt lắm. Nơi đầu tiên cậu tới là phòng con béo, không thấy nó. Cả nhà họ Hoàng, mười mấy người giúp việc, bị xả một trận lôi đình. -“Mau…tìm nó về, mau lên!” -“…” -“Cho các người ba mươi phút, không tìm được nó thì nghỉ việc!” -“Đi mau…ai tìm được nó lương tháng này tăng gấp đôi…” …. Trời ơi, cậu chủ thường ngày trông vậy mà lúc cáu lên phát sợ, giờ Huệ mới thấy uy lực khủng khiếρ của đại thiếu gia. Mọi người bỏ hết việc đang làm, nháo nhác đi tìm Sen. Một tiếng trôi qua, chẳng ai tìm thấy cả. Chán quá, lúc nãy Huệ hỏi Sen chỗ nó trốn thì tốt, bây giờ có phải sướng không, đợi lâu lâu không ai tìm được, cô sẽ vờ đi tìm rồi chỉ cho cậu, nó tha hồ hứng đòn, chuẩn bị tâm lí mà nghỉ việc, còn cô, vừa được phòng đẹp, vừa được lương gấp đôi nữa chứ, thích thật! Hai tiếng sau. -“Cậu ạ, mấy người tìm hết các ngóc ngách rồi mà không thấy!” -“Còn chị?” -“Cậu ơi, tôi cũng không thấy ạ…cả nhà làm đẹp và ngoài vườn đều không có ạ!” -“Cậu cứ bình tĩnh ạ, chắc nó đi đâu chơi thôi, tý nó về ạ…” -“Hỏi Sên chưa?” Bác Súng từ đâu đi lên, tay vẫn còn run. -“Không ạ, hôm nay Sên nhà tôi đi chơi với bọn bạn cấp 3 ạ, đi từ sáng sớm, lên tận Hòa Bình cơ ạ!” -“Thế còn thằng Tuấn?” Quản gia Lựu lập tức báo cáo. -“Nó không có ở nhà cậu Tuấn cậu ạ!” -“Thế thì nó chẳng thể đi đâu được nữa, tìm lại một lần nữa, các người tìm kĩ lại một lần nữa…” Huệ đứng cạnh, hơi mỉm cười, bỗng bị cậu quát. -“Mày cũng thế, đi tìm đi, đứng đấy ăn hại làm gì?” Lầm lũi đi tìm Sen, chính mình bảo nó trốn đi, giờ chính mình lại đi tìm nó, đúng là điên đời mà! Đại thiếu gia tức! Không thể hiểu nổi, không thấy nó trong tầm mắt, cậu lại bực bội tới vậy? Mới hồi sáng, cậu còn oai hùng lắm, còn nghĩ nó không là cái gì cả, vậy mà bây giờ, không thấy nó, lòng bức bối khó chịu, y như có trăm ngàn con kiến giày vò. Con ranh con có thể đi đâu được chứ? Cậu hít thở, cậu cố gắng suy nghĩ, cố gắng nhớ lại… Từ bé, nếu nó không vui, nó sẽ đi đâu? Nó chẳng đi đâu cả, chỉ chui vào phòng khóc thôi. Sen béo, Sen thối, Sen ngu…Con Sen đáng chết này! Khoan đã, hình như có lần chơi trốn tìm với cậu, nó cũng trốn không ai thấy thì phải? Hình như là trốn ở cái hang đá mãi phía cuối vườn hoa quả. Nhưng làm sao có thể chứ? Bây giờ hang đá đó ba cậu đã cho lấp gần hết, muốn trốn thì chỉ có thể chui vào cái lỗ bên trên, nhưng càng không khả thi vì cao lắm, nó sao lên được đấy? Nghĩ ngợi, sốt ruột, cuối cùng cậu nóng lòng ra vườn. Đi thẳng tới chỗ hang đá, cất giọng bá đạo. -“Sen, mau xuống đây!” Cũng chẳng biết nó có ở đây không, nhưng cậu vẫn quát, nó nghe được, với tính cách con này, chắc chắn sẽ sợ, kiểu gì cũng lộ. -“Tao biết là mày ở trên đấy rồi, mau lên!” -“Đừng để tao phải trèo lên tận trên đấy! Để tao mà thấy cái mặt mày thì mày no đòn con ạ!” -“…” -“Bây giờ mày lên tiếng hay để tao sai người lấp luôn cái lỗ đó lại, chôn sống mày luôn?” Sen đúng là ở trong hang thật, nghe cậu nói, sợ run hết cả người, không may chân đạp phải viên đá nhỏ, làm nó rơi bụp xuống đất. Đại thiếu gia bên dưới nhìn thấy thì cười mỉm, con này cũng gớm thật, cầm tinh con vượn mới đúng, cao ngất như này mà cũng leo lên được. Ngay lập tức, cậu nghiêm giọng. -“May quá ông Lựu đây rồi, ông cho người lấy đá lấp cái hang này lại cái! Có con chuột chết bốc mùi thối quá!” Ơ, đại thiếu gia nhầm hả, Sen ngây thơ thò đầu ra. -“Làm gì có con chuột chết nào đâu?” Cậu đang khoanh tay, dựa cả người vào cây ổi, nhìn nó. Mặt cậu rất là biểu cảm nhé, nó nhìn quanh, làm gì có bác Lựu ở đây? Ngộ ra bị cậu lừa, thì đã quá là muộn! -“Cậu toàn lừa em thôi!” Hậm hực nói. -“Mày rỗi việc hả? Mò lên đấy làm gì?” -“Cậu không chơi với em cơ mà, cậu không quan tâm em cơ mà?” -“Lắm mồm!” -“Em lên đây chơi…” Cậu với một quả ổi nhỏ, rồi ném thẳng lên chỗ nó, quát. -“Xuống ngay!” Thực ra cú ném vừa rồi Hiển đã nhắm chuẩn, chắc chắn là sượt qua bên phải người Sen rồi bay vào hang đá. Ai ngờ nó ngu quá, phản xạ nghiêng đầu tránh, thế là trúng đạn luôn…giữa trán. Nó run, chân tay loạng choạng, tý nữa thì lăn xuống, hại ai đó bên dưới mặt tái mét. -“Vác xác mày xuống đây!” -“Không, cậu đang cáu lắm, em không ngu đâu!” -“Xuống đi, rồi tao không phạt mày, không cáu với mày!” -“Thế có giận em nữa không?” -“Không!” -“Cậu phải hứa cơ!” -“Ừ, tao hứa!” Sen mừng lắm, nó lò dò tìm đường xuống. Chân đạp, đá rơi lả tả, nhìn cảm giác nó có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, cậu bên dưới hãi hùng. -“Mau lên đi, không xuống nữa!” -“Sao ạ?” -“Ở yên trên đấy cho tao!” Cậu bực mình ra lệnh, chạy vào nhà sai người lấy thang, rồi mới lên đưa nó xuống. -“Em tự xuống được mà, cậu bày vẽ thế làm gì?” Con bé chẹp miệng, đại thiếu gia điên. -“Tao biết mày giỏi rồi, tập trung vào, trèo cho nó cẩn thận…” -“Ôi trời, đá thế kia em còn trèo được nữa là thang…dễ ợt ý à…” Cái con ranh này, lắm mồm thật đấy, Thế Hiển hít hơi, cố nhịn nhục, một tay ôm chân nó, vác trên vai, nhanh nhẹn đi xuống. -“Em đã nói em trèo được rồi mà…” -“…” -“Cậu ơi thả em ra đi!” -“…” -“Cậu ơi em chóng mặt quá à…” Vì cậu vác Sen, chân nó thì ở phía trước người cậu, đầu nó thì ở phía sau, theo tư thế đâm thẳng xuống đất. -“Cậu ơi em hoa mắt lắm, như bị chồng cây chuối ý, cậu ơi…em xin…tha cho em…” -“Cho máu chảy một ít vào não mày, không mày ngu quá!” -“Rồi rồi, từ nãy tới giờ chảy bao nhiêu máu rồi, em thông minh lắm rồi!” Van xin rối rít, rốt cuộc cậu cũng tha, ném một phát con béo vào giường của nó. Sen vừa nằm xuống đã cuộn chăn tròn được rồi, trời đất thoải mái chết đi được, cả buổi nó ngồi trên hang, đau hết cả lưng. Tiếng bụng hai đứa, không hẹn mà cùng kêu. -“Á, cậu đói kìa?” -“Đúng rồi, tao đói, mày không đói nhỉ?” -“Có có…em đói…em đói…tới giờ ăn trưa chưa cậu?” -“Qua lâu rồi!” Đoạn, cậu sai người mang thức ăn lên, nào là gà rang muối, nào là thịt bò xào dứa, nào là cua hấp bia. Sen đói hoa cả mắt, lưỡi liếm môi thèm thuồng, cậu thì ngồi ăn ngon lành, tỉnh bơ. -“Cho em ăn với!” Cậu ban đầu định phạt nó, nhưng nhớ ra nó đói thì nguy cơ xỉu rất cao, nên chỉ gật đầu, Sen rón rén tới gần, bốc lấy bốc để. -“Con gái con nứa, dùng đũa đi!” -“Ôi dào, bốc tay cho nhanh cậu ạ!” -“Vô duyên!” Nó kệ, xé thịt nhai nhồm nhoàm. -“Cậu xem, em ăn ba miếng rồi cậu mới xong một miếng…” -“Mày thì giỏi rồi!” -“Thật á?” Tới lúc ăn cua, đại thiếu gia ngại dùng tay, nên toàn bộ để Sen phục vụ hết. Có ai đó đứng ngoài cửa sổ nhìn lén, thấy rất không công bằng mà. Mọi khi đại thiếu gia ăn, cô phải đeo găng tay vào mới được xé đồ ăn của cậu, còn Sen kia, nó không cần đeo, nó lại còn bỏ một miếng vào mồm nó, một miếng vào mồm cậu, vậy mà cậu cũng không chê bẩn, lạ thật đấy! -“Đau không?” Hiển hỏi, mắt nhìn chằm chằm vào vết sưng trên trán Sen. Giờ nó mới nhớ, đau thật. -“Cậu ném chuẩn quá! Em có đau, nhưng không sao.” -“Có muốn hết đau không?” -“Tý em xoa dầu là khỏi.” -“Có cách không cần dầu xoa vẫn khỏi đau…” -“Thật ạ?” -“Ừ, nhắm mắt vào…” Sen béo nghe lời, thấy trán mình tự nhiên ươn ướt, nó giật mình mở mắt to tròn xoe, thấy cậu mặt đỏ bừng như cà chua chín, con bé lắp bắp. -“Cậu…cậu…làm gì thế? Bà chủ bảo yêu nhau mới được hôn cơ…” Cậu ngượng, cậu quát. -“Hôn đâu mà hôn, hôn là môi chạm môi, đấy là thơm, thơm chữa đau, không cần yêu cũng có thể thơm, mày chẳng biết cái gì cả…” -“Thật ạ? Sao thơm lại chữa đau ạ?” Ngây ngô hỏi, cậu cũng nhanh trí không kém. -“Vì tuyến nước bọt có chất giảm đau, mày không thấy hết đau hả?” Sen tự cảm nhận lại, lúc nãy cậu thơm lên trán nó, nó thấy tim đập hơi nhanh, má cũng hơi đỏ, ừ nhỉ, quên đau rồi, cậu siêu thật đó, cái gì cũng biết à! -“À à, em hiểu rồi, giờ nếu đau em chỉ cần bảo người khác thơm lên chỗ đau là được…” Mặt cậu tối sầm, đen xì, mắng một trận. -“Ngu, chỉ có tuyến nước bọt của tao mới hiệu nghiệm thế thôi! Của người khác thì không khỏi được đâu…” -“Thật ạ?” -“Lừa mày làm gì? Lợi lộc gì?” -“Vâng!” Nghe lời cậu, ngoan ngoãn ăn tiếp. Một lát, lại thấy cậu chìa tay ra trước mặt nó. -“Sao vậy cậu?” -“Tay tao đau!” -“Sao lại đau ạ?” -“Lúc nãy trèo lên đón mày, bị đá làm xước…” Sen nhìn, cũng có vết xước thật. Nó nghĩ một lát rồi chân tình bảo cậu. -“Cậu thơm lên tay cậu đi, nước bọt của cậu thần kì thế cơ mà…” -“Tao tự chữa cho mình thì không hiệu quả!” -“Thế em lấy thuốc cho cậu nhé!” -“Cũng không hiệu quả đâu.” -“Thế giờ phải làm sao ạ?” -“Mày thơm lên đi.” Cậu nói, tỉnh bơ. Sen thì ngơ ngác. -“Sao cậu vừa bảo chỉ mình cậu thơm mới hiệu nghiệm mà…” -“Của mày cũng hiệu nghiệm! Nhanh lên, tao đau quá…á…á…á…” Thấy cậu vậy, Sen sốt ruột quá, không nghi ngờ gì mà chụt lên một phát. -“Đỡ chưa cậu?” -“Thêm phát nữa đi, vẫn còn đau lắm!” -“Vâng…” Vài phát nữa, cậu hết đau thật, Sen khoái lắm. Nó định đi khoe mọi người, may mà cậu giữ nó lại, giảng giải cho nó, cái thơm của nó, chỉ có duy nhất với cậu là có tác dụng thôi. Cũng như nếu nó bị đau, chỉ duy nhất cậu thơm mới hết đau. Lằng nhằng, nhức đầu quá cơ. Cậu bảo thôi Sen đừng nghĩ nữa, để bao giờ lớn cậu sẽ giảng thêm cho mà hiểu. ….. ….. Từ đợt Sen trốn, đại thiếu gia không an tâm, ngày nào cũng phải trông thấy nó mới được, cho nên đi đâu cũng mang theo. Huệ đau buồn lắm, đúng là người tính không bằng trời tính. Con béo thì làm cái gì, có làm cậu cũng không cho nó làm…giờ chẳng phải cô là chân sai vặt của cậu với cả nó luôn hay sao? Sen thì gặp Huệ là xúm vào nói chuyện, cảm ơn không ngớt, lúc nào cũng tíu tít, nhờ có Huệ mà cậu lại chơi với nó mà. Nó còn đem tặng Huệ mấy con gấu. Có hôm buổi chiều nhàn rỗi, cậu đem hai đứa đi câu cá. Tất nhiên ra ngoài thì đều nhận làm em họ cậu rồi. Hiển dặn hai đứa ngồi chỗ mát trông đồ, còn cậu đi ra ngoài chỗ ao xa, chỗ đó mới nhiều cá. Tự nhiên mọc ra hai em, một em tuy béo nhưng trắng bóc, một em thân hình mảnh khảnh, xinh như hoa, bọn bạn cậu hứng chí, nhân lúc Hiển đi vắng, thi nhau trêu chọc. Đùa dai nhất là Long, cậu tới chỗ hai đứa con gái, thở hổn hển, nói. -“Trời ơi anh họ hai người đang câu cá bị trượt chân ngã xuống ao rồi, hình như bị chết đuối rồi ý sao ý!” Huệ nhăn mặt, coi cái bộ dạng tên này, đã biết là không tử tế gì. Với cả, đại thiếu gia ngày nào cũng đi bơi, huy chương bơi lội thì xếp đầy ở tủ, cậu chết thì ai còn sống? Nghĩ vậy, cô bé cười khinh. Sen thì khác, không được thông minh như thế. Nghe tin sét đánh mắt rơm rớm, rồi òa khóc, vội vã lao đi. Nó cứ đi, đi mải miết tìm đại thiếu gia, nó sợ lắm, cậu, cậu không thể nào mà chết được. Nhất định, cậu phải sống. Cậu nhất định phải đợi nó, nó sẽ tới cứu cậu. Tìm loanh quanh mãi mà không thấy, đúng rồi, cậu bị ngã cơ mà, làm sao mà ở trên bờ được? Cậu bị chìm dưới nước rồi, Sen hãi quá, nó đâu có biết bơi đâu, nhưng nó cũng không thể bỏ mặc cậu được, đành nhắm mắt hít thở, nhẹ nhàng đưa một chân xuống nước, rồi lại đưa chân nữa xuống. Chỗ nó xuống ban đầu nước nông, may quá! Nó khua khoắng, mò tới mò lui, di chuyển dần dần ra xa hơn, tới lúc nước lên ngang bụng vẫn chưa thấy cậu. Mấy người trên bờ thì cứ thế đứng cười nó, cả Huệ cũng tới đây rồi, cũng cười. Nó xin mọi người, bảo mọi người xuống giúp một tay, mà chẳng ai thèm nghe, ai cũng cười nghiêng ngả. Thật là, toàn là bạn của đại thiếu gia, Huệ còn là người hầu của cậu, sao không lo lắng chút nào chứ? Sen bắt đầu cảm thấy ghét họ, chán nản, nó mặc kệ, tiếp tục việc của mình. Thế Hiển câu cá ở mạn xa, câu được kha khá, đang định quay lại khoe Sen hồng, thấy đám đông bu quanh một khúc ao, cười đùa vui vẻ, cậu cũng tò mò tiến lại.

cậu chủ ơi em lạy cậu